Trại cáp mô có biệt hiệu : " cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên Nga" . Có thằng nào lập thêm trại Đĩa Đệm " đĩa mà đeo chân hạc " quá hợp lý Main chính là cáp mô mà phải ăn thịt nguyên 1 đàn thiên nga chứ, 1 con sao đủ no. Trả lời; 0; 0; Báo vi phạm; 05:42 25/08; Akatsuyuri
Từng tỏ tình với cậu bạn cùng lớp nhưng bị chê "cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga", cô gái lột xác ngoạn mục sau phẫu thuật thẩm mỹ 'Khóa môi' táo bạo trên truyền hình, Mon 2K không hẹn hò ảo thuật gia Trong khi Mon 2K đang bị "ném đá" sau màn hôn táo bạo trên truyền hình, Ngân 98 vướng ồn ào chia tay ca sĩ, nhạc sĩ Lương Bằng Quang.
Thật sự là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Bên ngoài đại điện, trên một tòa lầu, Sở Hư và Tô Vi Nhiễm ngồi đối diện nhau. Mặc dù hắn nghe nói không ít mỹ danh của Tô Vi Nhiễm, nhưng mà lần đầu thấy người thật, không khỏi cảm khái quả thật là một vị mỹ
Theo đuôi Hiên vương mỗi ngày, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga." Bài thơ này ai ai ở Hiên Vận hoàng triều cũng đều biết rõ. Thế nhưng đêm tân hôn nàng lại bị trác phi hãm hại, người phu quân vừa cưới lại một kiếm đâm xuyên bụng nàng, nàng đã lìa trần nhưng đổi lại một đặc công nước Z đã xuyên qua nhập vào thân thể.
Mẹ người yêu to tiếng, mắng tôi xơi xơi là con nhà thiếu văn hóa, đũa mốc đòi chòi mâm son, cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga, không biết thân biết phận…. Tôi là một người đàn ông 27 tuổi. Nhà tôi thuộc hộ nghèo trong 6 năm liền kể từ ngày bố tôi bị tai nạn lao
Chàng "cóc ghẻ" tôi từng đùa cợt bây giờ đã giàu có, sang trọng thế này sao? (Ảnh minh họa) Đến chủ nhật tuần trước, tôi vô tình gặp lại anh chàng "cóc ghẻ" tôi từng chê bai sau mấy năm trời trong một hội thảo máy tính mà tôi đến dự với tư cách một phóng viên.
Sinh viên nghèo Chen Ge, người bị bạn gái bỏ rơi vì nghèo khó, trở về qua đêm và mở ra một cuộc sống tối cao Saved. Ta Nguyên Lai Là Phú Nhị Đại. Thứ 41 chương cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga; 42.
iRpy5d. Giới thiệuNam thần tôi thầm mến mười năm hôm nay kết hôn với nữ thần lễ của bọn họ, tôi không nhịn được mà lệ rơi đầy mặt; nhìn sang bên cạnh một chút, là một chàng trai trẻ, mắt cũng đang rưng lẽ chúng tôi đây chính là đồng bệnh tương liên, chó nhà có tang, cần phải liếm láp nỗi đau cho nhau, giúp nhau qua cơn hoạn nạn này dịp đang chuếnh choáng, hai mắt đẫm lệ, tôi vỗ lung tung lên bả vai hắn.“Người anh em, ra là người cùng khổ nha!”“Gì chứ?”“Thôi quên cô nàng đi. Nếu khó chịu quá thì chúng ta hẹn hò!”Sau khi hẹn hò, hắn vậy mà luôn ấm ức chuyện tôi từng khóc lóc đau khổ vì nam thần“Vậy còn anh thì sao? Rốt cuộc lúc đó em có thích anh không? Hay chỉ là đúng lúc gặp anh, mà em thì có thể nói vậy với bất cứ thằng nào?”Lúc đó, tôi và hắn anh nhìn tôi tôi nhìn anh, như những kẻ xa lạ chưa từng quen biết, biểu cảm không thể tin nổi. Hắn lật bàn“Lúc ấy em còn đang khóc trong hôn lễ của người ta kìa! Đừng tưởng anh quên!”Tôi cười lạnh “Không phải anh cũng khóc sao?”Người kia chỉ vào tôi, ngón tay run rẩy “Có cái đó ông đây ăn phải mù tạt!”
Cóc thì chắc chắn ko thể ăn thịt thiên nga, nhưng "đũa mốc" thì vẫn chòi được "mâm son" D tien Trả lời 15 năm trước Này nhé, ông bà ta hay bảo " cóc ghẻ mà đòi ă thịt thiên nga". Điều đó không phải là không đúng mà cũng đâu đúng hẳn 100% đâu. Bởi thực tế có ai định nghĩa được " Cóc ghẻ" là sao đâu. Điều đó còn tùy ở mỗi người, ở mỗi cách nhìn nhận vấn đề khác nhau. Hôm nay ta là "Cóc ghẻ" , biết đâu ngày mai ta là "hoàng tử", hay "Công chúa " thì sao?chẳng giống chuyện cổ tích là gì! . Bạn ắt hẳn cũng đã xem nhiều truyện cổ tích nói về một chàng trai hay cô gái mang bộ da cóc xấu xí để rồi hóa xinh đẹp khi trút bỏ bộ da đó làm khối người tiếc ơi là tiếc chỉ vì khi xưa chê bai . . .. Hay gần gũi hơn là nhiều nhân vật trong tiểu thuyết hiện đại, phim ảnh. . . thậm chí là những mẩu chuyện có thật của những người nổi tiếng, họ luôn là những người ẩn mình trong quá khứ và hiện tại đang tỏa sáng với tài năng, phẩm giá của mình. Cuộc sống luôn thay đổi từng ngày, từng giờ và từng khắc bởi Trái Đất có bao giờ ngừng quay đâu! Chúng ta cũng sẽ thay đổi chỉ cần nổ lực thì thành công và làm người khác ngoái nhìn. Tuy nhiên, bạn đừng có bi quan quá đáng như vậy, ai sinh ra đã là " đũa mốc", đã là "cóc ghẻ" bao giờ đâu.
Lâm Cẩn Du chỉ cảm thấy ngực bị đè nén, giống như bị ai siết chặt, cảm thấy có thứ gì đó muốn từ trong miệng trào ra, nàng ngồi dậy liền nghiêng người ói ra vài ngụm nước. Lâm Cẩn Trân thấy nàng ta không chết, bàn tay phía sau vạt áo nắm gắt gao. Nạp Lan Uyển Ngọc thấy thế còn cả kinh kêu lên “Lâm Cẩn Du, ngươi là cương thi?” Lâm Cẩn Du ngồi trên mạn thuyền, chỉ cảm thấy tư thế như vậy quá mức khó chịu, nàng chống đỡ hai tay, thật vất vả đứng dậy lại xoay người hướng bên cạnh thuyền ói tiếp. “Khụ khụ khụ…” Nạp Lan Duệ Tích thấy thế, môi bạc hơi mím, không nói gì. Lâm Cẩn Du nôn đến choáng váng, cho đến khi thoải mái mới quay người lại. Phút chốc, bước chân Lâm Cẩn Du dừng lại, đôi mắt cũng trợn to. Chỉ thấy trước mắt nàng là một nhóm người, nam đều mặc cẩm bào đầu thắt kim quan, nữ thì lại lăng la tơ lụa, hương sa phất phơ. Này, đều là cực kỳ cổ trang a! Nàng là đang nằm mơ sao? Cũng không đúng a, nàng nhớ rõ mình không phải đang trên đường đi làm sao? Lục lọi trí nhớ, Lâm Cẩn Du nghĩ tới nàng vừa mới lái xe, nhưng là, hình như xảy ra tai nạn, sau đó, sau đó nàng liền đau đến hôn mê. Lâm Cẩn Du nâng tay hung hăng nhéo mặt một cái, cảm giác đau đớn rõ ràng làm nàng hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người! Nàng khẳng định hiện tại không phải đang trong mộng, bằng không cảm giác đau không thể rõ ràng như vậy! Đôi mắt Lâm Cẩn Du hơi đổi nhìn về phía đám người trước mặt, bên cạnh bọn họ không có đạo diễn, không có camera, không có ghi chép tại trường quay, cũng không có quần chúng đang vây xem! Hay là nàng xuyên không! “Lâm Cẩn Du, ngươi giả ngốc cái gì? Ngươi tự nhiên giả chết, thật âm hiểm a!” Ngón tay Nạp Lan Uyển Ngọc chỉ vào mặt Lâm Cẩn Du kêu lên. Lâm Cẩn Du quay đầu nhìn về phía nữ tử vừa hướng nàng hét lên, mày khẽ nhăn, chỉ cảm thấy Nạp Lan Uyển Ngọc này quá mức ngang ngược kiêu ngạo. Trong đầu hiện lên ý nghĩ này, Lâm Cẩn Du lại bị bản thân làm cho kinh ngạc. Khoan đã, sao nàng biết nữ tử này gọi là Nạp Lan Uyển Ngọc? Nữ nhân này chính là người cổ đại a! Nạp Lan Duệ Thảng thấy nàng ngẩn người, cũng thấp giọng nói “Lâm Cẩn Du!” Đôi mắt Lâm Cẩn Du chớp chớp, thần trí ngay một khắc này hoàn toàn thanh tỉnh. Vừa thanh tỉnh, trí nhớ trong thân thể này giống như phóng điện ùn ùn kéo đến. Dòng trí nhớ của nữ tử trùng tên trùng họ với nàng như suối tuôn vào đầu nàng. Thật sự là ngỡ ngàng! Chốc lát nhớ tới chuyện cũ, đôi mắt Lâm Cẩn Du vừa chuyển liền đặt ánh nhìn lên trên người Lâm Cẩn Trân. Hôm nay, chính là nàng ta mời nàng đến du hồ, nói muốn tạo cơ hội cho nàng cùng Nạp Lan Duệ Tích thân cận. Nhưng là, nàng ta đã làm cái gì? Mượn đao giết người! Thật đúng là một mưu kế tốt a! Xưa nay Lâm Cẩn Trân thích giả nhân giả nghĩa, cho tới bây giờ đều là lấy tư thái cao quý tao nhã trước mặt mọi người, trước kia Lâm Cẩn Du ngu ngốc, không nhìn tới điểm này, nói cho Lâm Cẩn Trân là bản thân thích Nạp Lan Duệ Tích. Lâm Cẩn Trân sau khi biết thì ngoài mặt đối nàng hiền lành, kỳ thật trong lòng hận không thể đẩy nàng vào chỗ chết, nàng ta cho rằng Lâm Cẩn Du chỉ là một thứ nữ ti tiện, cho rằng nàng không xứng thích Nạp Lan Duệ Tích! Hiện tại, nàng thay thế Lâm Cẩn Du mà sống. Từ nay về sau, tất cả mọi thứ sẽ khác xưa! Lúc Lâm Cần Trân nhận thấy ánh mắt của Lâm Cẩn Du, thân thể hơi hơi cứng đờ. Có phải nàng nhìn lầm rồi hay không? Ánh mắt Lâm Cẩn Du khi nào liền lạnh lẽo như vậy? Ả không phải vẫn đều là yếu đuối nhát gan sao? Mắt phượng khẽ nhíu lại, Lâm Cẩn Trân lập tức tiến lên quan tâm “Du muội muội, muội sao rồi? Có cảm thấy lạnh hay không?” Nhìn thấy trong mắt Lâm Cẩn Trân lộ ra quan tâm, Lâm Cẩn Du cười lạnh trong lòng. Nhờ phúc của ngươi, muội muội điên cuồng của người đã quy thiên! Tuy rằng âm thầm cười như điên, nhưng trên mặt vẫn khúm núm gật đầu “Không lạnh, cám ơn tỷ tỷ quan tâm” Màn kịch này chỉ vừa mới bắt đầu, nàng tự nhiên không thể để bại lộ. Nhìn Lâm Cẩn Du như vậy, Lâm Cẩn Trân ở trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, cho rằng vừa rồi nhìn lầm, Lâm Cẩn Du vẫn là kẻ ngốc như trước kia. Nạp Lan Uyển Thanh sớm đã lệnh tỳ nữ mang áo choàng tới, lúc này liền phủ lên trên người Lâm Cẩn Du “Cẩn Du, gió xuân sẽ lạnh, vẫn cẩn thận thì tốt hơn” Tay Lâm Cẩn Du cầm áo choàng chuyển mắt nhìn về phía Nạp Lan Uyển Thanh, trong lòng một cỗ ấm áp chảy qua. Uyển Thanh Công chúa này đối với nàng quả thật rất tốt. “Này, ta nói Lâm Cẩn Du, ngươi cuối cùng có mang được ngọc bội của Hoàng huynh về không?” Nạp Lan Uyển Ngọc cho tới bây giờ đều là một kẻ xoi mói, thấy Lâm Cẩn Du hoàn hảo vô sự liền muốn gây chuyện. Tay cầm áo choàng của Lâm Cẩn Du không tự giác kéo chặt một chút. Nạp Lan Duệ Thảng vẫn là tâm tính của một tiểu hài tử, xưa nay giao hảo với Nạp Lan Duệ Tích, gặp có người gợi chuyện liền nói theo “Ngươi này cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cuối cùng cũng cho chúng ta nhận thức được năng lực của ngươi a?” Tuấn mi Nạp Lan Duệ Tích khẽ nhếch, chờ xem kịch vui. “Chúng ta vẫn nên về khoang thuyền trước đi, bên ngoài này gió thổi rất lạnh.” Lâm Cẩn Trân vẫn tiếp tục giả bộ nhân nghĩa. Nạp Lan Uyển Ngọc tất nhiên không chịu, trực tiếp làm loạn “Ngươi nhanh lấy ra a, có phải căn bản không tìm thấy ngọc bội? Hừ! Chỉ bằng ngươi, thứ nữ ti tiện cũng muốn làm thiếp cho Đại Hoàng huynh? Đúng là nằm mơ!” “Đúng vậy, nhanh lấy ra a!” Cóc ghẻ?! Thứ nữ ti tiện?! Lâm Cẩn Du lạnh lùng cười, liếc qua Nạp Lan Duệ Tích. Hôm nay hắn mặc cẩm bào đỏ thẫm, phía trên có hoàng tơ thêu thành hoa văn đám mây gợn sóng, vạt áo phía dưới như có đám khói nhẹ như từ đám nước trên núi chảy xuống. Hắn một mái tóc buộc lại bằng tử kim quan, sợi tóc đen treo cao trên đỉnh đầu, mày như mực, mắt sáng thâm trầm, mũi cao ngất, môi bạc tinh xảo. Quả thật là một con thiên nga cao quý mà tuấn lãng! Xem ra hôm nay, nàng phải trêu chọc con thiên nga này một chút, cũng tại cái miệng tệ hại kia khiến nàng xuyên không! Trong lòng tính kế, Lâm Cẩn Du hướng Nạp Lan Duệ Tích bước tới, bước chân như mây di chuyển cực kỳ nhanh, nhanh đến mức mọi người không có phản ứng cho tới khi nàng chạy tới bên người Nạp Lan Duệ Tích. Hắn chỉ cảm thấy một làn gió thơm phất qua bên người, trong nháy mắt, Lâm Cẩn Du đã muốn tới trước mặt. Sao nàng ta nhanh như vậy? Giữa lúc đang giật mình liền thấy Lâm Cẩn Du mở bàn tay ra, trong suốt nói “Vương gia, ngọc bội của người cần phải giữ cho tốt, chớ để mất lần nữa.” Nạp Lan Duệ Tích nhìn ngọc bội trong tay nàng, ngọc bội kia trơn bóng như sứ trắng, ánh sáng trong vắt, không phải chính là cái mà Hoàng tổ mẫu cho hắn sao? Ngọc bội của hắn từ khi nào nằm trong tay nàng? Đang trong lúc kinh ngạc, đôi mắt khẽ rủ xuống, khi thấy vật trên dải lụa bên hông biến mất, đôi mắt phút chốc trừng lớn nhìn Lâm Cẩn Du “Trả lại cho Bản vương!” Vừa nói tay liền nhấc lên chuẩn bị đoạt lấy từ trên tay Lâm Cẩn Du, kết quả lại thấy nàng bỗng nhiên xoay người, bàn tay giương lên đem ngọc bội kia ném vào trong Dương Hoa hồ. ♎ 003
Nhiều người vướng mắc Giải thích ý nghĩa Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga là gì ? Bài viết thời điểm ngày hôm nay THPT Đông Thụy Anh sẽ giải đáp điều này. Giải thích ý nghĩa Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga là gì? Giải thích Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga Cóc ghẻ có nghĩa là nói những người thân phận hèn mọn, nhà nghèo – khó khăn. Mà đòi ăn thịt thiên nga có nghĩa là nói đến thân phận người giàu có – quyền lực. Giải thích ý nghĩa Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga là gì? Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga có nghĩa là ám chỉ những người có thân phận thấp hèn mà dám mơ cao – trèo cao vương vấn – tơ tưởng hay thậm chí là nghĩ đến việc yêu đương và làm đám cưới với những người tiểu thư – công tử con nhà giàu có – quyền lực ở trong khu vực đó, điều này giống như là 1 bước lên mây vậy tận hưởng vinh hoa phú quý vô cùng. Thế nhưng đời không như là mơ được, với nhiều người giàu họ nghĩ rằng người nghèo thì phải nồi nào úp vung ấy hoặc ngưu tầm ngưu mã tầm mã sao mà xứng với con cái của họ được, thế nên là họ sẽ cắt đứt ngay từ đầu để cả 2 không còn quyến luyến nhau nữa bằng nhiều giải pháp như là gả cho người giàu hơn hoặc dùng tài lộc để dập tắt tình cảm đôi lứa. Thế nên có nhiều bộ phim phản ánh tình trạng này và người được cho là con cóc kia nuôi mộng trả đũa nên sẽ cố gắng làm ăn giàu có chứng tỏ bản thân để gia đình giàu có này sau này sẽ ân hận và phải nhìn họ với con mắt khác khi đó đã là quá muộn, cảm giác đó sẽ khiến bản thân họ vô cùng khoái chí và sung sướng. Đồng nghĩa – Trái nghĩa Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga Đỉa đòi đeo chân hạc. Đũa mốc chòi mâm son. Qua bài viết Giải thích ý nghĩa Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga là gì? của chúng tôi có giúp ích được gì cho các bạn không, cảm ơn đã theo dõi bài viết. Tác giả Trường trung học phổ thông Đông Thụy Anh Chuyên mục Hỏi đáp Tổng hợp Từ khóa tìm kiếm Giải thích ý nghĩa Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga là gì ?
Đăng trong Filed under Thiên nga thích ăn thịt cóc Tags Thiên nga thích ăn thịt cóc Tác Giả Tang Nghê Editor b0l Chương〖01〗『 Hắc Bạch xứng đôi の sự kiện tỏ tình hoa hướng dương 』 【Sau “sự kiện tỏ tình hoa hướng dương”, tôi vẫn bị bạn học chỉ trích. Mọi người cùng nhau kịch liệt thảo luận, nhất trí cho rằng tôi là “Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga” trong những lời này con cóc kia chính là tôi! 】 《 ※※※ “Học trưởng, em thích anh!” Tôi vừa vặn đưa hoa hướng dương mới hái từ trong vườn hoa của nhà trường, đỏ mặt, cúi đầu, từ từ nhắm hai mắt, một bộ dáng thấy chết không sợ, trước đám đông ở thư viện mãnh liệt trịnh trọng đối diện với anh nói ra những lời quái dị này. Trong chốc lát, xung quanh yên lặng như đêm.《 Một lúc lâu sau, không có động tĩnh. Từ từ mở mắt ra, trước mắt chính là quần dài vải ka-ki + giày hiệu màu trắng của anh. Di chuyển tầm nhìn, trước mắt chính là áo T-shirt màu lam nhạt kẻ ô vuông của anh. Ngẩng đầu lên, trước mắt chính là mặt than của anh. Dưới ánh mặt trời gay gắt nóng như lửa, không báo trước mà đầu tôi có thể run lên như vậy. Hơi hơi nghiêng đầu, cách đó không xa chính là CC kẻ đã sắp đặt kế hoạch này, đôi mày thanh tú hướng về phía tôi mà cười cười dâm ác. Nó chính là ông lớn! Tôi chính là não rút, mới có thể cùng nó đánh cuộc! “Sau đó?” Trên đầu truyền đến thanh âm hờ hững. Tôi ngửa đầu nhìn anh——《 Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, góc miệng anh khẽ nhếch lên, trong ánh mắt như nước lóe lên sự thích thú không rõ ràng. “Đúng, sau đó?” Sau đó đương nhiên là anh hung hăng mà từ chối tôi, sau đó đương nhiên là anh cũng không quay đầu lại mà rời đi, sau đó đương nhiên là tôi thuận lợi mà thắng cược, sau đó đương nhiên là CC rưng rưng mời tôi ăn lẩu kem ở quán mới khai trương ở đầu đường kia . . . . . . “Em thích anh?” Anh có chút nhíu mày, hỏi tôi. Tròng mắt của tôi đảo tròn, trên đầu rầu rĩ “Vâng.”《 Thật ra, so với lẩu kem sắp lấy được , tôi cũng không thích anh như vậy. . . . . “Như vậy à. . . . . .” Anh dùng tay xoay xoay quyển sách trên tay, đột nhiên đưa tay nhận lấy đóa hoa hướng dương trong tay tôi mới hái từ trong vườn hoa của nhà trường, nở ra nụ cười tà mị “Chúng ta cùng hẹn hò đi!” Xung quanh truyền đến một trận kinh thiên động địa địa quỷ thần khiếp sợ— — “Hả?” Tôi ngẩng đầu hoảng sợ mà nhìn anh “Hẹn, hẹn hò?” ——– Tôi bước chân nặng nề, ủ rũ mà đi vào phòng ngủ. Dưới ánh mắt của mọi người hoặc quỷ dị hoặc nham hiểm hoặc đồng tình mà nhìn tôi chăm chú, uể oải mà ngã ở trên giường nằm dài ra. Như thế nào lại, như thế nào lại, lại có thể như vậy? Tôi đem đầu tàn nhẫn mà, tàn nhẫn mà– — đập đầu vào trong gối— —《 Ông trời, ông đùa giỡn tôi! Tôi thề, tôi về sau có chuyện xảy ra nhất định không cầu xin ông! Tôi, tôi, tôi chuyển sang mẹ ông trời! Mẹ ông trời nha! Lúc đó rõ ràng tôi sẽ thắng cuộc, chẳng biết tại sao lại thành ra như thế này, ma xui quỷ khiến, không phụ sự mong đợi của mọi người — — thua rồi? “Ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha. . . . . . Tiểu Bạch, Haagen-Dazs! Haagen-Dazs! ! dâng Haagen-Dazs lên cho chúng tao đi!”《 Tôi đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, tiện tay cầm lấy cái cốc ở phía đầu giường đập mạnh giương nanh múa vuốt hướng về kẻ cười trên nỗi đau khổ của người khác chính là mỗ C “CC, mày đi cái cứt, đi cái cứt, đi cái cứt ấy! ! !” “Muốn cứt, cũng phải chờ tao ăn xong chầu kem của mày a?” Mỗ C hôn hôn con cáo nhỏ màu hồng trong tay, nhìn về phía tôi cười quyến rũ “Yêu C, thì mang C đi ăn chầu kem! Bạch Bạch, cuối cùng mày vẫn là yêu tao. . . . . .” Tất cả mọi người lăn ra cười. Tôi ngã ở trên giường ngửa mặt mà căm hận, hai mắt vô thần nhìn trần nhà chằm chằm—— Mẹ ông trời, tôi đây đã tạo ra tội ác gì à?《 Từ trước đến nay mặt than không gần nữ sắc+ núi băng = “Hắc oa” vạn người mê này vì cái gì mà lại chuyển thành tôi! Vậy mà, vậy mà, vậy mà lại giữa ban ngày ban mặt + dưới cái nhìn chăm chú của mọi người đồng ý “màn tỏ tình giả” của tôi, làm cho tôi mắt thấy lẩu kem lộng lẫy đã muốn bay đến bên miệng ta lại quay đầu phi thẳng vào trong miệng CC. . . . . . . Thật sự là ông trời muốn tôi chết, ông trời muốn tôi chết, ông trời muốn tôi chết a a a a! ※※※ Ba ngày sau. 《 Tôi đã muốn quên mất đây là lần thứ mấy muốn ôm bụng ở diệt tuyệt sư thái, đôi mắt nhỏ oán hận ngây người chăm chú nhìn phía dưới, đôi chân nhỏ bé như bay mà lao ra khỏi phòng học 3017. . . . . . Tối qua, tôi lòng không cam tình không muốn mà rưng rưng mở tiệc chiêu đãi mọi người trong ký túc xá Thần Thần, Tình Ương cùng với bạn nhỏ C nào đó cực kỳ độc ác, ở trong truyền thuyết thấy người chết không cứu chính là chủ nghĩa tư bản đại gian đại ác ha ha cười mà hưởng thụ — — lẩu kem. Giữa bữa tiệc, để giảm bớt tổn thất của tôi, tôi ăn tốc độ so với bình thường nhanh gấp lần, thuận lợi mà đem 4 phần là 16 cái kem tròn giữa 8 cái khay hoàn toàn nuốt chửng nhét vào trong dạ dày của mình. Tình Ương nói, lúc đó tôi không phải rất có bộ dáng của Trư Bát Giới ăn thịt người thì cũng là bộ dạng dũng mãnh say mê ăn quả nhân sâm. Đáng tiếc, tôi không quan tâm, hệ tiêu hoá của mình cũng vì thế mà bị tàn phá với cách ăn uống hùng hổ như vậy. Đi thẳng đến cửa hàng, tôi còn chưa kịp đến chỗ thì đã thấy ngán mùi kem ngọt trong đó, bao tử của tôi cũng đã sông đảo biển gầm mà kêu lên ầm ĩ! 《 Cho đến tận bây giờ, thống kê xong cho Thần Thần, tôi đã muốn lao như điên đến nhà vệ sinh N lần, bé gái CC nhẹ nhàng cầm lấy khăn tay vẫy vẫy! Nghe vậy, lòng tôi rốt cục cũng cân bằng một chút, liên tục xúc động rõ ràng tôi đây thật sự là rất thiếu tiền TMD thật đúng là túng thiếu mà! “Tôi đang học lo lắng không yên, không so đo tính toán nhiều lắm mà lại có thể dũng cảm nhắm mắt đưa chân, phong phú sống qua mỗi ngày, vui sướng mà trải qua từng ngày. . . . . .” Tôi ngồi xổm ở trong nhà vệ sinh, cố hết sức mà lần theo lấy di động trong túi quần ra, trên màn hình hiện lên một dãy số xa lạ. Do dự một chút, ấn nút nghe đặt ở bên tai “A lô?” “Là anh.” Là âm thanh của một chàng trai, cúi đầu, nghe ra có chút mệt mỏi. m “A!” Tôi lên tiếng, nghiêm trang hỏi “Xin hỏi là anh ’ là ai vậy?” Bên kia im lặng một chút, trả lời “Anh là Mộ Nghịch Hắc.” “A, Mộ Nghịch Hắc.” Tôi không chút để ý mà đem tên đọc một lần, trong đầu giật một cái, đột nhiên dựng thẳng lưng, thiếu chút nữa quang mông đứng lên “Sao, như thế nào là anh!” Khi tôi bước chân hư vô từ phòng vệ sinh đi ra, đã thấy Mộ Nghịch Hắc đang tựa vào tường trên hành lang tựa tiếu phi tiếu nhìn tôi. Từ xa xa nhìn tới, đúng là ngọc thụ lâm phong thật rất đẹp trai nha! “Học trưởng……” Tiếng tôi nói ra như ruồi muỗi. Trời đất chứng giám, tôi đây thật không phải ngượng ngùng! Văn chương trôi chảy N+1 lần, tôi thật sự là không có một chút sức lực để hít thở! Anh nhíu mày, nghĩa là có đáp lại. “Học trưởng, anh tìm em có chuyện gì?” Tôi bộ dáng giống như một người vợ nhỏ. Anh đem tôi từ trên xuống dưới quan sát một lúc, cau mày, hỏi “Uống thuốc chưa?” Tôi ngửa đầu nhìn anh “Hả?” Anh tiếp tục nhíu mày “Chưa uống?” Tôi tiếp tục nhìn lên“Hả?” Anh nhìn tôi chằm chằm trong giây lát, đột nhiên thở dài một cái, cúi đầu xuống dắt tay tôi “Theo anh đi phòng y tế.” “Hả?” Miệng của tôi phản ứng còn không kịp khép lại, cả người đã bị anh kéo đi về phía trước. Tôi còn một lo lắng suy nghĩ hiềm nghi chính là “dắt tay” này có phải hay không có chút “Nam nữ thụ thụ bất thân”, đột nhiên tiếng chuông tan học không đúng lúc vang lên — —! Trên hành lang phòng học hai bên truyền đến tiếng bàn va chạm cùng với tiếng cười nói của mọi người, sinh viên tan học từ trong phòng học nối đuôi nhau đi ra…… Sau “sự kiện tỏ tình hoa hướng dương”, tôi vẫn bị bạn học chỉ trích. Mọi người kịch liệt cùng nhau thảo luận, nhất trí cho rằng tôi là “Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga” trong những lời này con cóc kia chính là tôi— —! Lúc này, nếu như lại bị mọi người nhìn thấy chúng tôi “Bàn tay to dắt bàn tay nhỏ”, thanh danh một đời của tôi chẳng phải bị hủy hoại trong chốc lát? Không! Tôi mới không cần danh tiếng “con cóc” có một không hai với đại Hắc oa này đâu! Nghĩ vậy, tôi lập tức dùng sức văng cánh tay, ý đồ thoát khỏi tay anh. Nhưng bởi vì tôi tiêu chảy kéo theo mất nước, cả người một chút sức lực cũng không có, vùng vằng cánh tay vài cái, chẳng những không thoát khỏi tay anh, ngược lại đem cả người vứt đến trên người anh. Mà anh ta— —! Tiểu nhân! Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn! Nhanh chóng nắm lấy bờ vai của tôi, ôm lấy tôi tiếp tục đi tới, đi tới, đi tới trước — —! Nhìn gương mặt kinh ngạc của bạn học xung quanh, tôi đau lòng hiểu được một chuyện Tôi lần này thật là nhảy xuống sông cũng rửa không hết mà! ※※※ Phòng y tế. Muốn phát bực đây? Tôi chẳng qua là bị tiêu chảy mà thôi! Chẳng qua là bị tiêu chảy mà thôi a a a a! Hai viên thuốc là có thể đối phó với tiêu chảy, làm sao cần phải truyền dịch chứ? Thật sự là uổng phí mất tài nguyên thiên nhiên đường glucoza của đất nước! Tôi giương đôi mắt oán hận lên mà liếc Mộ Nghịch Hắc đang ngồi ở bên cạnh giường bệnh lật từng tờ báo, đấu tranh một chút, lại đấu tranh một chút, rốt cục khúm núm mà mở miệng “Học trưởng……” Anh hướng mắt nhìn về phía tôi biểu cảm trên mặt không chút thay đổi. Tôi lén lút nuốt một ngụm nước miếng, nói “Cái kia…… em…… anh……” “Người bạn cùng phòng em gọi điện thoại cho anh, nói em tỏ tình thành công, mời toàn bộ người trong phòng đi ăn lẩu kem chúc mừng, kết quả ăn rồi bị đau bụng. Các cô ấy đều đồng tình cho rằng, anh là đối tượng thổ lộ thành công của em, em ăn đến nỗi bị đau bụng nên cần phải có một chút trách nhiệm……” Tôi sửng sốt một chút, nói “Hả?” Anh nhếch nhếch khóe miệng, hỏi tôi “Thật sự vui mừng như vậy? Hả?” Tôi nhíu mày “Hả? Vui, vui mừng?” Mặt anh không chút thay đổi “Về sau đừng làm chuyện ngu ngốc như vậy, còn đâu mặt mũi của anh.” Tôi nói “Hả?” Anh buông tờ báo trong tay, có chút nghiền ngẫm nhìn tôi “Em hiện tại có phải hay không vui mừng quá chỉ biết Hả’ ?” Tôi nói “Hả?” Anh thở dài“Quên đi, anh có thể trông chờ gì vào em đây!” Nói xong, cầm lấy tờ báo tiếp tục lật lật! Tôi nghẹn một chút, đâm lao thì phải theo lao thôi! Chuẩn bị một chút, tôi lại mở miệng “Học trưởng, em vừa rồi muốn nói là……” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu như nước hồ thu. Tôi khẽ cắn môi, mặc kệ ! “Học trưởng, em nghĩ nói là — — tuy rằng người truyền dịch là em, nhưng yêu cầu thầy thuốc truyền dịch cho em là anh. Cho nên, người phải trả tiền tất nhiên là anh!” Anh nhìn tôi, sửng sốt một chút. Hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, tôi nhăn mặt mà nhìn anh, tiếp tục nói “Nếu anh không muốn, bảo y tá rút kim ra, truyền lại cho chính anh! Dù sao, em không có tiền trả tiền thuốc!” Anh nhìn tôi, lại nhìn, giống như tôi là một con yêu quái lông lá dài ngoằng đầy người! Một lúc lâu sau, anh nở ra nụ cười nhạt “Em là bạn gái anh, tiền thuốc này đương nhiên là anh trả. Ngoan, an tâm truyền dịch đi!” Hả? Bạn gái? Tôi, tôi…… Tôi vừa rồi đã nói những cái gì?! Cúi đầu gẩy gẩy ngón tay, tôi suy nghĩ, lại suy nghĩ, cuối cùng mở miệng “Việc đấy…… Học trưởng anh hiểu lầm em …… Em ngày đó tỏ tình, đơn giản chính là tỏ tình, em chưa từng nghĩ tới cùng anh……” “Đúng rồi, ngày hôm qua anh đội trưởng làm vườn lớp 1 tìm anh, nói em hái cây hoa hướng dương kia là giống mới của họ chăm chút, vài ngày trước mới di chuyển từ phòng thí nghiệm đến vườn hoa trong trường……” Tôi sửng sốt “Hả?” “Họ biết em hái hoa hướng dương kia là bởi vì thổ lộ với anh, cũng biết anh đã đồng ý hẹn hò cùng em, tìm anh muốn đòi bồi thường. Phí gây trồng +phí chăm sóc tổng cộng 2830 đồng, anh đã giao cho kế toán. Đây là hóa đơn……” Tôi từ trong tay anh tiếp nhận tờ giấy nhỏ, nhìn trên mặt giấy bốn con số đỏ tươi đỏ tươi đỏ tươi 2830, trong đầu mình như mơ thấy ác mộng…… 2830 đồng! 2830 đồng!! 2830 đồng!!! Số tiền này chính là hai tháng tiền sinh hoạt mà! Mẹ ơi! Cây hoa hướng dương kia so với các cây khác có gì đặc biệt hơn à? Tại sao lại có thể đụng vào một giống mới? Tôi, TMD tôi thật sự là rất rất rất có mắt như mù mà! Anh lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay hết thả rồi nắm lại tờ báo, đuôi mắt hơi hơi nhếch lên, nhìn tôi, có chút không đếm xỉa hỏi “Đúng rồi, em vừa rồi muốn nói gì ?” Tôi ánh mắt dã dời mà nhìn anh “Hả?” Anh cười “Em nói anh hiểu lầm em, em hôm đó tỏ tình đơn thuần chỉ là tỏ tình, em chưa từng nghĩ tới muốn theo anh — — ” Nhíu mày, anh hỏi “Cùng anh như thế nào?” Tôi trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn, trả lời “Chưa từng nghĩ tới cùng anh hẹn hò.” Anh gật đầu “À…… Như vậy à!” Ánh mắt từ từ mà nhẹ nhàng hướng về phía tờ giấy nhỏ nặng như ngàn cân trong tay tôi. Tôi nuốt nuốt nước miếng, lại nuốt nuốt nước miếng, nói “Hiện tại có thể cùng hẹn hò với anh, em thật sự là tu phúc ba đời! em thật sự rất rất may mắn! Em thật sự là rất rất rất cao hứng !” “À, như vậy à!” Môi anh hơi nhếch lên một cái, khóe miệng nở ra nụ cười hài lòng. Cứ như vậy, Hạ Tiểu Bạch tôi chẳng biết làm sao đã trở thành bạn gái — — Mộ Nghịch Hắc! Hết chương 1 TMD chửi láo đó >.< 《 Haagen-Dazs chắc kem của Tiểu Bạch ăn có dạng này a 😀
cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga