Giới thiệu nội dung Tổng Tài Sắc! Làm Vợ Anh Tận Hai Lần?: Thể loại. : ngôn tình, Sủng, H, hiện đại. Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì muốn kiếm thật nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ,mà cô bắt buộc chính mình phải bán đi sự trong trắng của cuộc đời mình. Đây cũng là lần đầu tiên, tôi được đứng chung sân khấu ở hải ngoại với bà". Khi được hỏi "liệu có mượn người thân nổi tiếng để tranh thủ đánh bóng tên tuổi", Amy Lê Anh thẳng thắn trả lời "không". Cô cho biết còn hiếm khi hé lộ danh tính và sử dụng Tại đây, anh N.A. đã giao cho Phương Anh số tiền 400 triệu đồng để Phương Anh nộp vào tài khoản cá nhân. Khi Phương Anh đang thực hiện giao dịch nộp số tiền trên vào tài khoản cá nhân thì bị tổ công tác thuộc Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội phối hợp với Công Bài thơ Việt Bắc là tác phẩm xuất sắc làm tròn nhiệm vụ ấy. Tình cảm luyến lưu, bịn rịn của người đi, kẻ ở thắm thiết qua lời dặn dò thiết tha ở khổ thơ 3 của bài thơ. tài năng độc đáo. Mỗi lần người nghệ sĩ ấy xuất hiện là họ lại mang đến cho Ngôn Tình , Sắc , Sủng , Thể loại: ngôn tình, Sủng, H, hiện đại. Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì muốn kiếm thật nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ,mà cô bắt buộc chính mình phải bán đi sự trong trắng của cuộc đời mình. Cuộc hôn nhân Lãnh tâm tổng tài cưng vợ tận xương Chương 253: Sự mạnh mẽ của Trần Như Ngọc Trần Như Ngọc nhìn Lâm Hoàng Phong với ánh mắt cầu nguyện, Lâm Hoàng Phong biết cô đang cầu xin anh. Lâm Hiên Hữu mặc dù bị đâm nhưng tính mạng cũng không nguy hiểm, ôm ngực thấp giọng chửi bới: "Đồ khốn kiếp!" Đọc miễn phí bộ truyện Lãnh tâm tổng tài cưng vợ tận xương Chương 255: Ngất đi và cập nhật các chương tiếp theo của bộ truyện Lãnh tâm tổng tài cưng vợ tận xương tại truyenonline123.com của Trần Như Ngọc được đặt trong nhà xác, không khí lạnh lẽo vây quanh NQJAzv. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Dấn đứng trước phòng Phó Tổng và cầm lá đơn trên tay. Nữa muốn bước vào, nữa thì không. Để đưa ra một quyết định thế này thì anh cũng đã đắn đo lắm chứ. Hôm trước ba anh có gọi về, ba bảo ba cần anh. Chất giọng ba thều thào, khó nhọc. Chỉ cần nghe giọng nói ấy cũng đủ khiến anh thắt lòng. Tuy không gần gũi nhưng tình phụ tử vẫn luôn ẩn sâu và in hằn trong tim anh. Còn Lạc Y...anh không muốn xa cô dù biết rõ cô sẽ không bao giờ thuộc về mình. Chưa một ai có thể khiến anh lưu luyến đến thế. Anh sẽ chúc mừng nếu cô đã tìm được hạnh phúc nhưng người cô chọn bây giờ chắc chắn sẽ không thể mãi là của cô. Chọn cách ra đi như vậy càng khiến anh lo lắng cho Lạc Y hơn. Ắt hẳn sau này cô sẽ chịu khổ. Hít một hơi thật sâu, Dật Dấn lấy hết can đảm đưa tay lên gõ cửa. Rất nhanh, ngay sau đó liền có tiếng nói vọng ra. - Vào đi! Anh vào trong rồi nhẹ đóng cửa lại. Đến trước bàn Phó Tổng, đứng đối diện Vỹ Khanh, anh đưa lá đơn bằng cả hai tay. - Thưa sếp, tôi muốn xin thôi việc. Vỹ Khanh nhận lấy, nhìn lá đơn và trầm ngâm một hồi lâu. Năng lực làm việc của Dật Dấn rất tốt. Mọi việc ở phòng kinh doanh đều được anh ta sắp xếp hợp lý vô cùng. Nay Dật Dấn xin nghỉ việc cũng khiến anh cảm thấy hối tiếc phần nào. Vỹ Khanh lên tiếng, cố tìm một hi vọng nào đó để giữ chân anh ấy lại. - Trưởng phòng Thiệu có việc gì sao? Anh đã suy nghĩ kĩ về vấn đề này chưa? - Tôi đã suy nghĩ kĩ rồi Dật Dấn gật đầu, chợt đôi mắt anh chùng Ba tôi đang bệnh nặng, ông ấy cần tôi. - Thế thì sau này anh sẽ quay lại chứ?- Vỹ Khanh nhướng một bên mày. - Điều đó tôi vẫn chưa nghĩ tới. Nhưng có lẽ tôi sẽ không quay lại Dật Dấn cười gượng gạo. - Chỉ là "có lẽ" thôi đúng không?- Anh nhấn Thôi được, tôi sẽ ký đơn cho anh. - Cảm ơn Phó Tổng! Vỹ Khanh cầm bút, hơi đắn đo một tí nhưng anh vẫn kí vào đơn. Quả thực anh không muốn mất đi một nhân tài. Đưa đơn lại cho Dật Dấn, anh mỉm cười. - Hết tuần này anh có thể nghỉ. Mong là trong thời gian đó Trưởng Phòng Thiệu vẫn nhiệt tình giúp đỡ tôi. - Tôi sẽ cố gắng Dật Dấn gật mạnh đầu. - Được rồi, chúc bác trai mau chóng khỏe mạnh. - Cảm ơn Phó Tổng rất Anh cúi đầu chào rồi ra ngoài. ... Chiều tối, Tuệ Mẫn đến trước trụ sở văn phòng của tập đoàn Thượng Ẩn và chờ đợi. Hôm nay Lạc Y về trễ, tiện đường mua đồ về ngang đây nên cô ghé sang cùng Lạc Y về. Không biết Lạc Y sao rồi? Đã ổn hơn chưa nữa. Tối qua Mẫn thấy cô cứ trằn trọc không ngủ được. Hỏi thì chỉ im lặng rồi quay mặt đi. Thà cô cứ khóc oà lên, than vãn thế nào cũng được chứ cứ im thinh thích thế này càng làm Mẫn thêm phần lo lắng. Còn người con trai kia, Mẫn nghĩ anh ta chưa bao giờ nghĩ cho Lạc Y. Sau này có ra sao thì trong chuyện ấy Lạc Y vẫn là người chịu nhiều sự đau khổ nhất. Dù biết sẽ không dễ dàng buông bỏ nhưng cứ tiếp tục thì Lạc Y sẽ càng thiệt thòi. Đang suy nghĩ mông lung thì có một chiếc ôtô màu trắng muốt từ trong Thượng Ẩn chạy ra rồi dừng lại trước mặt Tuệ Mẫn. Cánh cửa mở ra, một người chẳng xa lạ gì bước xuống. Đứng trước Tuệ Mẫn, Vỹ Khanh khá ngạc nhiên nhưng sau đó thì mỉm cười tít mắt. - Mẫn làm gì ở đây thế? - Em vừa đi mua ít đồ ngang đây, với lại bạn em cũng tầm này tan ca nên em đợi một Cô cười hiền. - Vậy à? Anh tưởng em đến đợi anh chứ. Làm mừng hụt Anh thở phì, nheo nheo mắt. - Ơ...em cũng quên bén đi là anh làm ở Cô nhăn mặt. - Haha anh đùa đó. Vỹ Khanh đưa tay bẹo má Tuệ Mẫn. Với ai thì anh không biết nhưng đối với anh thì Tuệ Mẫn đáng yêu hết phần người ta. Chợt anh thấy Lạc Y đang từ sảnh đi ra. Cắn nhẹ môi dưới, anh nói với Mẫn. - Em cần anh đưa em với bạn về không? Tuệ Mẫn nhìn chiếc xe sau lưng anh. Cô suy nghĩ rồi lắc đầu. Xe này chắc là xe của công ty rồi. Để cấp trên mà biết anh làm việc riêng sẽ mắng anh cho mà xem. - Dạ thôi, em và bạn đi bộ về được rồi. Anh có bận gì không? Có thì cứ về trước đi. - À...anh cũng còn một số chuyện cần làm nữa. Vậy thôi, tạm biệt Vỹ Khanh đưa tay lên gãi đầu. - Hẹn gặp anh sau. Tạm biệt!- Tuệ Mẫn vẫy tay chào anh. Vỹ Khanh lên xe nhìn cô và mỉm cười thêm lần nữa rồi anh mới điều khiển xe vụt đi. Nhìn theo bóng xe anh đang dần khuất, Tuệ Mẫn mỉm cười, ánh mắt ánh lên những tia hạnh phúc. Trong lòng cô lúc này nôn nao khó tả. Càng lúc cô càng thấy bản thân yêu Vỹ Khanh nhiều hơn. Tuệ Mẫn tin rằng sau những chuyện đã xảy ra thì trời cao sẽ trả lại sự yên bình cho đường tình duyên của cô. Lạc Y ra ngoài. Vừa trông thấy Tuệ Mẫn thì cô liền vỗ vai cô ấy rồi nhìn theo bóng chiếc ôtô trắng. Lúc nãy cô nhìn thấy Mẫn nói chuyện cùng Phó Tổng trông thân mật lắm. Họ quen biết gì nhau sao? - Tuệ Mẫn! Cậu quen biết với Phó Tổng à? - Phó Tổng? Phó Tổng nào chứ?- Tuệ Mẫn nhíu mày, đầy thắc mắc. - Người vừa nói chuyện với cậu ấy. Con ôtô màu trắng vừa đi Lạc Y chỉ tay theo hướng Vỹ Khanh vừa đi. - Ơ...đó không phải tài xế của Tổng Tài và Phó Tổng sao?- Tuệ Mẫn trố mắt. - Đâu? Đó là Phó Tổng đấy! Em trai của Tổng Lạc Y bật cười, trêu chọc Mẫn. - Phó Tổng của cậu...tên gì?- Tuệ Mẫn trông chờ câu trả lời, cô mong nó không như mình nghĩ. - Anh ấy là Thượng Vỹ Nói rồi Lạc Y xoa Hình như trùng tên với bạn trai của cậu. - Thượng Tộc sao? Đứng đầu kinh tế Quốc Gia và hạng 3 trên toàn Cầu?- Tuệ Mẫn kinh hãi tột độ. - Uhm! Có gì sao Mẫn? - À...không có gì đâu Y. Chúng ta về thôi. Tuệ Mẫn phát hoả, có lẽ là sock rất nặng. Cô nắm lấy tay Lạc Y lôi đi sòng sọc. Vừa mới nói đó mà đã có chuyện rồi. Không ngờ bao lâu nay anh lại lừa dối cô như vậy. Căn biệt thự đó không đâu xa mà là của Vỹ Khanh. Chẳng phải ông bà gì cho cả. Với gia thế đó anh có thể mua cả trăm ngôi nhà đồ sộ như vậy. Thảo nào cô luôn thắc mắc, một tiểu thư như Lệ Hoa sao lại chết mê chết mệt một người chỉ làm tài xế như anh. Hoá ra là cô bị lừa. Bị lừa từ khi vừa mới gặp mặt cho đến tận bây giờ. Nếu Lạc Y không nói thì có lẽ bây giờ cô vẫn là một con ngốc lẽo đẽo theo con đường mà anh thêu dệt sẵn. Quả là cục tức này nuốt không trôi mà. Lạc Y nhíu mày khó hiểu. Tuệ Mẫn sao vậy kìa? Tự nhiên thay đổi thái độ đột ngột chẳng nói lời nào. Mà...giữa Phó Tổng và Tuệ Mẫn là quan hệ gì nhỉ? Lúc nãy anh ấy còn đưa tay lên mặt của Mẫn nữa. Chợt cô mở hai mắt to ra, đầu gật gù như hiểu. Thì ra là vậy! Bảo sao cô cứ thấy tên Vỹ Khanh nghe quen quen. Vậy là cả Phục Ân cũng lừa cô. Lạc Y chau mày, nheo hai mắt. Phục Ân quả thực rất quá đáng. ... Thiên Anh mở cửa phòng và nhìn ngó xung quanh. Khi thấy không có ai ở gần thì cô đóng chặt cửa phòng lại. Với tay lấy điện thoại, cô ấn số định gọi nhưng hồi hộp, phập phồng lo lắng nhìn ra hướng cửa. Có người nào nghe được là cô sống dở chết dở cho xem. *Reeng...Reeng...* Thiên Anh giật mình. Vừa thấy số điện thoại quen thuộc thì cô liền bắt máy. "Anh à?" "Em sao rồi? Khi nào thì bắt đầu lễ cưới? Em biết không?" "Ngày 27 tháng 3. Chỉ còn hơn một tháng nữa thôi." "Vậy sao? Cuối tháng này anh công bố tiểu thuyết mới rồi. Khoảng đầu tháng 3 sẽ về nước. Đến khi đó em phải giữ máy nha, anh sẽ liên lạc với em." "Bạch Thiên..." "Thiên Anh à, em không biết anh nhớ em đến mức nào đâu. Suốt thời gian sống xa nhau, người chân trời kẻ gốc bể vậy là quá đủ rồi. Chúng ta không phải bất hiếu. Anh chỉ muốn ba mẹ em thấy anh đủ sức để lo cuộc sống của em. Họ không cho em đi đâu cả, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà. Quen nhau những 3 năm nhưng một buổi hẹn hò đường hoàng của mình cũng chẳng có. Anh biết ba mẹ lo lắng, bảo vệ em nhưng cứ để em tách biệt khỏi xã hội náo nhiệt kia thì em sẽ dễ mắc chứng trầm cảm đấy." "Em biết chứ! Nhưng em không làm khác được...hức...hiện giờ em chỉ chờ anh về thôi." "Em khóc sao? Đó cũng là dấu hiệu cho việc em cứ ở trong 4 bức tường, dễ mau nước mắt lắm. Còn nếu như em không muốn thì..." "Bạch Thiên! Em yêu anh! Hức...em không muốn gã cho Thượng Thiếu Gia gì đó...em chỉ cần anh. Hức...em cần anh mà..." "Em ngoan nào, không khóc nữa. Anh sẽ quay về sớm, được không?" "Dạ! Vậy thôi nha...hức hức...em sợ mẹ sẽ nghe thấy." "Uhm, tạm biệt. Yêu em!" Thiên Anh đặt điện thoại xuống bàn. Ôm mặt khóc nức nở, chưa bao giờ sau khi nói chuyện với Bạch Thiên mà cô không khóc. Anh ở xa cô đến tận nửa vòng Trái Đất. Suốt thời gian yêu xa như thế khiến cô nhớ anh rất nhiều. Mỗi lần nghĩ đến chuyện anh sẽ bị cám dỗ và rời xa mình thì Thiên Anh như muốn chết khuất cho xong. Đâu ai hiểu được cô yêu anh nhiều đến nhường nào. Thiên Anh luôn canh cánh lo sợ rằng một ngày nào đó, khi anh có được địa vị thì bên cạnh anh lại là một người con gái khác. Ở phương trời xa ấy, cho dù có liên lạc nhiều đến đâu thì cũng không bằng một cái gặp mặt. Thời gian dài đằng đẵng như thế cô còn chờ được, không lẽ chỉ còn ít ngày nữa anh về mà cô không đợi được sao. Dù mọi chuyện thế nào thì cũng không được bỏ cuộc. Cô nên vì hạnh phúc của mình thôi. - Thiên Anh! - A dạ... Thiên Anh giật mình nhìn ra cửa. Mặt cô tái đi, chân tay cũng run lẩy bẩy. Hai tay đưa lên lau mặt một cách đầy vụng về, cô cố gắng thật bình tĩnh và lấy lại tinh thần. Phí phu nhân đặt cốc sữa lên bàn, kế điện thoại cô rồi đến gần. Đối diện Thiên Anh, bà nhíu mày khó hiểu. - Con vừa nói chuyện với ai thế? Sao lại khóc? - Con...con...- Cô ấp úng, không dám nhìn thẳng vào bà. - Thế nào? Con đang giấu mẹ chuyện gì sao?- Bà gặng hỏi. - Không...không có...chỉ là...- Thiên Anh cắn chặt môi, không biết phải nói gì. - Là thế nào? - Bạn con...à, bạn con vừa gọi bảo con làm một bữa tiệc độc thân đãi tụi nó trước khi về nhà Cô vội vàng biện cớ. - Được đó con! Hôm đó con cứ đi với bạn Phí phu nhân mỉm cười nắm lấy tay cô. - Mẹ...cho con đi ạ?- Cô mở to mắt nhìn, không tin nổi đây là thật. - Mẹ cho đi đó. Bạn bè còn nhớ con nên gọi, cớ gì mẹ không cho Bà xua tay. - Con cảm ơn mẹ! Thiên Anh vui mừng ôm chặt lấy bà. Chưa bao giờ cô thấy hạnh phúc thế này. Không ngờ mẹ lại dễ dàng để cô ra ngoài như vậy. Nhất định sau này, khi cuộc sống đã ổn định, cô sẽ về nhận tội với mẹ. "Con xin lỗi, mẹ phải thất vọng vì con rồi." ... "Em nghe đây!" "Bảo Bối! Em đang làm gì đó?" "Em vừa ăn tối xong, giờ xem phim xíu rồi ngủ." "Đừng thức khuya quá, không tốt đâu nhé. À mà hôm nay là ngày em đến đèn đỏ, có bị trễ không?" "Ếi...tự nhiên...tự nhiên anh hỏi à." "Anh nói thật. Nếu trễ thì đừng ăn đồ nóng nữa. Đến khi có thì không được vận động mạnh, đi tắm phải tắm sớm, nên pha nước ấm nữa. Có đau bụng quá thì em cứ về nhà nghỉ ngơi, anh sẽ nhờ Lập Hàn giúp em xong công việc. Không xem phim gì nữa, em đi ngủ sớm đi. Chừa sức mai làm." "Anh à, sao nay anh nhiều chuyện vậy? Nói luyên thuyên luôn nha. Sao anh rành dữ vậy?" "Của nợ ngốc, anh đang lo cho em đấy. Chợt nhớ em đến ngày nên anh mới xem trên mạng xong." "Dạ, khi nào anh về?" "Vài hôm nữa, nhớ em quá nên gọi đây." "Eo...thôi anh làm việc đi, em đi xem phim, tới giờ rồi." "Không xem phim, đi ngủ ngay." "Thôi nha anh, bey nha." "Bảo bối! Này! Này!..." Lạc Y buông điện thoại xuống rồi đi đến bên cửa sổ. Nhìn lên bầu trời đêm đầy các vì sao lấp lánh, cô bắt đầu ngẫm nghĩ. Tuệ Mẫn nói không sai, hiện tại chỉ là khởi đầu, còn đến khi cảm xúc dần mờ nhạt thì cô không khác gì búp bê hết giá trị. Cô yêu anh! Cô khẳng định mình yêu anh rất nhiều. Nhưng còn anh? Anh không chỉ có riêng cô là nhân tình. Dù anh sống rất kín tiếng nhưng linh tính luôn mách bảo cô như vậy. Chẳng bao giờ cô an tâm và đặt niềm tin thực sự vào anh. Sao trong cô lúc này cứ nôn nao, bồi hồi khó tả. Liệu ngay lúc này kết thúc thì có quá muộn hay không? *Cạch* Cánh cửa bật mạnh ra. Lạc Y giật mình nhìn ra cửa. Tuệ Mẫn lao vào phòng, mở tủ quần áo lấy hết đồ đạc của mình và dồn vào vali. Cô ấy bối rối đến nỗi không biết mình nên lấy thêm gì. Lạc Y lo lắng đến gần Tuệ Mẫn, cất giọng hỏi. - Sao vậy Mẫn? Sao cậu dọn hết đồ rồi? - Ông nội...ông nội đang nằm viện. Hức...mình phải bay về Côn Phổ ngay thôi... Tác giả Thể loại Truyện Sắc, Ngôn Tình, Truyện SủngNguồn thái FullSố chương 97Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại ngôn tình, Sủng, H, hiện đại Nữ chính à một cô gái với tâm hồn mong manh gia cảnh nghèo khó Chỉ vì muốn kiếm thật nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ,mà cô bắt buộc chính mình phải bán đi sự trong trắng của cuộc đời hôn nhân sai lầm của cô cũng vì cô lại dấn thân vào cuộc sống lạnh nhạt. Tuy nhiên anh ta lại muốn giữ lấy cô mặc cho cô đang bị giày vò từ thể xác lẫn tinh thần. Cuối cùng cô sẽ trốn thoát khỏi anh hay ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn nhân ấy? Và anh...chính là Tổng Tài của cô, cũng là người khiến người ta nể sợ trên thương trường lẫn cả...tình trường. 12-chom-sao-con-duong-huong-toi- download 308674579-quyen-1-edit-xuyen-nhanh-nu-chinh-vai-phan-dien_1228346157-quyen-1-edit-xuyen-nhanh-nu-c download download download download download ai- download download an-mang-co-the-chet-ngu download anh-chon-ai-sie download anh-se-k download download ba-lan-ga-cho- download download bam-vao-mot- download ban-gai-toan-nang-cua-tong-ta download bao-v download bat-diet-l download bat-diet-lon download bat-hu-kiem-t download bat-tai-tu download download download b download bo-em-se-nuo download bo-suu-tap- download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em-221 download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di- download boss-n download boss-phan-dien-doi-toi-toi-cuu-51 download buc download 1, cam-on-e download can-ca-thie download cau-chuyen-cua-tham-tu-lung- download ch download ch download chang-re- download chang-re-cua-t download chang-tha-uong-chen-manh- download chi-mot-cu-dien-thoa download chi-vi-em-va-nguoi-do-giong download chi-yeu-chieu-co-vo-be-nho download chiec-ngai download chien-than-bat-ba download chien-than- download download cho-toi-ngu-them-chu download choc-gian-co-vo-nho-ong-xa-t download choc-tuc-vo- download download chu-gioi-tan-the-online-ngay-tan-cua-th download download download chuyen-gioi-gia download chuyen-tinh-giua-4-hot download download co-gioi-k download download con-re-qu download cong-chu-a-tho-i- download cu-lanh-lun download download cuc-pham-th download download download download dai-duong-xanh-tham-uy-lam download dai-minh-giang-ho-trach- download dai-than-em-muo download dai-tong-sieu-cap-h download download download dau-la-dai-luc-trung-sinh-du download download de-lam-ha-ngoc download de-nhat-da download de-nhat-kiem-than-799 download de-nhat-kiem-than- download de-nhat-kiem-than- download de-nhat-kiem-than-97 download di-gioi-duoc-su_quye download dien-d download dinh-cap-thieu- download do-nhi-vi-su-khong-x download doan-sung-vai-ac-ba-tuoi download doat-ai-xuyen-viet-chi-than download download doc-tr download download dong-doi-t download download duc-phat-va-nan download dung-si-giac-dau-ta-suoi-am download duoi-theo- download duong-chon-thanh-hau-ta-m download e-qua-roi-mau-lay-c download ga-cho-toi- download gioi- download gui-cho-anh-you-are-my-destiny_qu download download ha-canh-tren-trai-ti download download hac-ban download download hao-mon-lam-con-dau-ca-that-la-kho_qu download hao-thu-thua- download harry-potter-trong-sinh-hoi-nghe-ha_qu download he-thong-di-lac-tu- download he-thong-gian-lan-cua-p download download download download download download hoang-co-t download hon-nhan-dinh download download hu download download interpol-phan-3-de-che- download download khong-kiem-che-d download k download khung-bo-s download khung-bo-son download download download kim-ngoc-luong-duyen-tuyet-the-han-vuong-p download kim-oc-han_q download lam-mot-con-ta download download lo download long-te download long-t download luan-nhu-the-nao-du-do-sai download download download mami-cac-papa download manh-long-ngu- download m download mao-son-troc-quy-n download download mat-the-trung-sinh-ban-gai- download mau-xuyen-nam-than-cuong-yeu-than download mau-xuyen-vai-ac-na download may-khong-di-anh-vac-m download me-chung-con-muo download me-ngoc-cuc-pha download me-vo-khong-loi-ve download download mo download download mot-lan-bo-lo download download download nam-ay-anh-tung download download nam-thang-con-dai-c download nam-th download download n download nang download neu-co-kie download download download download download download ngu-thu-nu-vuong_qu download ngu download nguoi-cha-hang-ty-sung-ng download nguoi-dan-ba-hoa download nguoi-du-hanh download nguyen-to-thao-khon download nhat-dinh-yeu download nhat-ki-mua-nha-cua-co-nang-nam download nhat-ky-ma-ca-rong_q download nhi-tu-di-nang-cua-mau-than-hoa download download download nhung-nguoi-nhu-chu download nhun download niem-niem-hon- download download nien-ngoc-thanh download nu-cuong-nhan-cua-ton download nu-nhi-dai-tac- download nu-phu-phan-dien-c download nu-sat-thu-ta-yeu download 1, om-toi-nhe-co-gai download ong-xa-la-chien- download download phong-khi-quan download phong-sach-luc-nua-dem-6 download phong-tong-sung-the-t download phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe-3 download phu-sinh-thac-hai-kiep-th download ph download download phuong-truong download download queo-cua- download download rang-ro-hon-anh-mat download re-quy-troi- download r download rong-bay-phuon download sac-khi-t download sau-khi-nam-phu-phao-hoi-tram-me-kiem download sau-khi-xuyen-thanh-beta-gia-th download sieu-cap-cung-chie download sieu-cap-t download download download su-thuon download su-thuo download sung-the- download ta-chi-muon-an-tinh-lam-nguoi-ben-trong-ca download ta-ngh download ta-phu-nhan-em-tron-khong-thoat-khoi-anh download tan-an-quy-su-813427_quye download tang-ngoc-nap download tang-quan-ruou-doc-t download tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-thien-kim-gia-co-noi-kho-ma-k download tay-cam-dua-chuot-tay-dap-c download tay-cua-anh-ay-rat-me- download download ten-alpha-nay-ngot-che download thach download than-cap-dac-cong-he-t download than- download than- download than-dieu-phong download download download download than-y- download than-y-tro download than-y-vuong-phi-bi-vu download thanh-kiem- download thanh-lien-c download download thanh-thoi-thu-the-lam-lam-ruong-sinh-sinh- download the-t download the-tu-ch download download download download download thie download thien_quy download thieu-chu-bi-mat_c download thong-linh-vuong-phi-hon-tinh-yeu-nghiet-vuong download thu download download thuy-tin download tich-tien download download download download download tieu-bach-xa-tho-ngay_q download tieu-h download download tieu-thanh-mai-ngoc-nghech-truc-ma-yeu-nghiet-qua-phuc download tim-lai- download download tinh-dau-cua- download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-78 download tinh-y download tinh-yeu-khac-t download to-am-noi-tan-cung-the- download toan-thien-duong-deu-cho-ran download toi-chi-muon-thua-ke-tai-san-tram-t download toi-danh-mat-day-xich-cua-nam-chinh-y download toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi download download toi-yeu-an download tong-giam-doc-va-anh-chang-m download download tong-tai-anh-nhan-nham-ngu download tong-tai-ba-dao-that-tr download tong-tai-b download tong-tai-nguoc-the-yeu-khong-loi-thoat-co-vo-bi-bo-roi-cua-tong-tai-hu download trach-thien-ki download tram-l download trang-si-noc download tri-thong-minh- download trong- download trong-sinh-tai-nhan download trong-sinh-vuon-truong-cung-sung-nu-tha download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_ download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cung-chieu-nhe-m download truyen-co-vo-th download download tru download truy download tu-chan-noi-chuyen-phiem-q download tu-la-vu-t download download tu-vo-tuong-quan-tro-thanh-hoang- download tuan-thu-dai-minh_quy download download tuyet-sung-vuong-phi-cuong-si-vu download van-co-tha download van-co-th download van-co-toi-cu download van-dao-lon download download download download vo-a-dung-nghi-tron-thoat download vo-co-thuat- download vo download download vo-lai-q download download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may-80 download download vong-du-chi-bo-xuong-kho-cung-dien-c download download vu-luyen-dien download vu-luyen-die download vuong-bai-trieu-hoi-su-nghich-thien-cuon download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu-9 download download xin-lao-to-tong-hay-co-gang-la download xuan- download xuyen-nhanh-hu-hu-dem-nao-nam-than-cung-dinh- download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-nu-pho download xuyen-nhanh-thuc-hien-nguyen-vong-cua-nu- download xuyen-thu-chi-nghich-sua-n download download download yeu-khong- download ye download *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Hả? Sao lại như vậy?" "..." "Em biết rồi, chào chị." - Có chuyện gì vậy Y?- Niên Thụy lo lắng. - Báo cáo con làm hôm trước gặp một số trục trặc, ngày mai con phải có mặt để giải quyết. Lúc nãy trưởng phòng nộp báo cáo, chị ấy nói Tổng Tài tức giận lắm, mắng chị ấy một Lạc Y thở dài, hai mày nhíu chặt lại. - Trời đất! Con giải quyết được không? - Được mà mẹ!- Nói rồi Lạc Y quay sang Tuệ Mẫn à! Sắp tới cậu giúp mình chăm sóc cho mẹ nha. - Cậu cứ lo công việc đi, mình lo cho mẹ được Tuệ Mẫn gật đầu. - Con vào phòng lo việc đi, để mẹ với Mẫn nấu được Niên Thụy nói. - Tài liệu con để ở công ty hết, bây giờ cũng chẳng làm Cô thở dài ngao ngán. Lạc Y nhớ rất rõ cô đã xem đi xem lại bảng báo cáo ấy rất nhiều lần. Vả lại cô rất kỹ lưỡng trong công việc thì làm gì có việc rắc rối như thế chứ. ... Tối đến, ở nhà Thượng Phục Ân. - Anh à! Báo cáo đó rất chỉnh chu cơ mà. Sao anh lại làm khó trưởng phòng kế toán chứ?- Thượng Vỹ Khanh nhíu mày khó hiểu. - Điều có chủ đích cả. Yên tâm đi, chẳng có gì to tát Phục Ân đặt tách trà xuống. - Tội trưởng phòng thôi, bị anh mắng vô Vỹ Khanh nhún vai. - Có lí do kia mà, anh mắng vô cớ lúc nào? À, hôm trước đi công tác anh tìm được quyển tiểu thuyết Phong Cửu cho em đây. Dì Trần! Lấy quyển sách trong ngăn bàn cho Phục Ân nhìn vào hướng bếp. Ngay tức khắc, một người phụ nữ nhanh chân chạy ra và lấy thứ anh cần. Bà ấy đi đến cẩn trọng đưa cho anh. - Sách của thiếu gia đây ạ! - Dì vào trong đi!- Anh đưa tay lấy. - Xin phép hai Dì Trần cúi đầu lui vào trong. - Của em!- Phục Ân đẩy quyển sách đến trước mặt Vỹ Khanh. - Wow, Phong Cửu khó tìm lắm đấy lại là một trong những quyển hay nhất của Bạch Thiên. Em cảm ơn anh!- Vỹ Khanh vui mừng không thôi, tay giữ khư khư nâng niu quyển sách mới toanh. - Ngày mốt anh về nhà nội, ông gọi về gấp. Những ngày anh vắng mặt em cứ điều hành công ty cho tốt. Chắc cũng lâu đấy. - Không phải lại chuyện vợ con của anh chứ? Em nghe nội hối Vỹ Khanh cười khúc khích. - Chứ còn gì nữa!- Anh không khỏi chán nản lắc đầu. - Tội cháu đức tôn nhỉ, em khỏi lo hối Vỹ Khanh bĩu môi. - Em lo tìm vợ mà phụng dưỡng cho chú thím ba đi. Thanh niên trai tráng 28 cái Xuân rồi còn gì. - Anh ít quá ha, đàn ông con trai 30 rồi còn Vỹ Khanh nhướng nhướng mày trêu ngươi anh. - Tại anh của cậu không muốn thôi nhé! Anh mà muốn là cưới vợ lâu rồi. À mà em và Hoàng tiểu thư gì đấy đã ra sao? Nên chuyện chưa?- Anh thắc mắc. - Anh đừng nhắc tới cô gái hung dữ ấy nữa. Con gái con lứa gì mà như chằn ấy, đeo bám em Vỹ Khanh bực dọc, vòng tay trước ngực và thả người tựa ra sau. - Cá tính người ta mạnh Phục Ân hơi nhếch môi. - Anh à! Mạnh mẽ và hung dữ khác nhau hoàn toàn. Con gái mạnh mẽ không để người ta xem thường là qua lời nói và trí tuệ còn đằng này cô Hoàng Lệ Hoa đó hở ra là muốn đánh Vỹ Khanh nớ lỏng cravat, gắt gỏng. - Tên không hợp với người nhỉ. Lệ Hoa đáng ra phải mềm Với lấy tách trà, anh đưa lên một nhấp môi một cái. - Em chỉ thích cô gái không nói nhiều, ưa đọc sách và nết na một xíu, chứ mà như cô Lệ Hoa ấy, em vừa nghe tên đã né xa trăm mét. - Cô ấy cũng kiên trì thật, theo em từ thời đại học. Gần 10 năm rồi ít ỏi gì. - Mặc cô ta đi, anh nhắc chi làm em càng bực Vỹ Khanh thở hắt ra. - Thôi được rồi! Không nhắc nữa. - À anh, người làm bảng báo cáo lúc trưa là Lạc Y à?- Vỹ Khanh thắc mắc. - Ừ!- Không suy nghĩ nhiều, anh gật đầu cái rụp. - Em nghe một số tin không tốt về cô ấy. - Tin gì? Ai nói?- Anh bật người ngồi thẳng, tay siết thành nắm đấm. - Chỉ là em nghe phong phanh thôi, không biết rõ ai nói nhưng em nghe là cách đây khoảng nửa tháng, Lạc Y có đến quán Bar của Tiêu Tùy sau đó cứ xin nghỉ triền miên. Họ nói cô ấy có thai, nghỉ dưỡng sức. - Ăn nói xằng bậy! Hoang đường, làm gì có chuyện Phục Ân tức giận. Anh biết Tiêu Tùy rất kỹ tính, sao có thể để cho Lạc Y có thai. Nếu như có thì Lạc Y đã đến tìm anh đòi công bằng cho đứa bé rồi, hà cớ gì cô lại im lặng trong khi thừa biết anh là người làm ra. Nửa tháng trước Lạc Y ở đó với anh, không thể nào với một người nào khác. Còn chuyện Lạc Y có thai là sự thật, anh nhất định nói với nội làm lễ và cưới cô ngay. - Anh hai! Anh hai!- Vỹ Khanh gọi. Phục Ân không trả lời, đưa mắt nhìn sang. - Anh nghĩ gì mà đăm chiêu thế? - Mai cho người điều tra ngay ai là người nói Lạc Y có thai rồi đưa đến phòng làm việc của anh. Công ty không phải là nơi bàn mấy chuyện rắc rối sỉ nhục danh dự người khác như vậy. - Dạ, em biết rồi. Tay chống lên cằm, Phục Ân tiếp tục suy nghĩ. Thật sự là như vậy thì anh không phải cưới Phí Thiên Anh_đại tiểu thư của Mãn Đường Long. Ông nội cũng không phải hối thúc anh nữa, khỏi gò bó bực bội. Lạc Y đúng là bảo bối, anh quả nhìn không sai. ... - Cô xem đi?- Phục Ân đặt bảng báo cáo lên bàn. Lạc Y ngồi đối diện anh, hai tay cô run run cầm lấy bảng báo cáo và mở ra xem xét thật kỹ từng trang một. Cái này đúng là cô làm. Nhưng đều đúng cả mà, tại sao lại bị bắt bẻ như vậy? Đặt bảng báo cáo xuống, cô mạnh dạn nói. - Thưa Thượng Tổng, báo cáo này là tôi làm. Có gì không vừa lòng anh sao? - Tôi có nói không vừa lòng à? Tôi xem xong rồi, cô cứ về làm việc bình thường. - Anh đùa với tôi đó hả? Hôm qua anh mắng trưởng phòng rồi bây giờ lại nói với tôi là không có gì là thế nào?- Lạc Y ấm ức gắt lên. - Hmmm...tôi biết cô đang tránh mặt tôi. Nếu tôi không làm vậy thì cô sẽ nghỉ thêm bao nhiêu ngày nữa?- Anh nhướng mày. - Tôi...tôi bệnh thì tôi nghỉ thôi chứ...anh làm gì...phải bắt tôi đến Cô yếu giọng. - Bệnh?- Phục Ân đứng dậy đi ra phía sau cô. Lạc Y rợn tóc gáy, không khỏi run cầm cập. Nuốt nước bọt cái ực, cô không rét lại run. Phục Ân áp tay vào má rồi cúi thấp người thì thầm vào tai cô. - Cô có thai sao? Lạc Y giật bắn người. Chuyện quái gì vậy? Cô có thai bao giờ? Hiện tại cô không sợ anh nữa, đứng bật dậy đối diện anh, hai tay siết chặt, cô nhíu mày như muốn chạm vào nhau. - Anh ăn nói cho cẩn trọng. Nếu chưa biết chuyện thực hư ra sao thì đừng áp đặt như thế. Tôi chẳng hề có thai, với anh thì lại càng không. - Thật? - Tôi muốn tránh mặt anh nên nghỉ đó, lí do là vậy chẳng có gì khác. Anh cũng đừng lo chuyện tôi có mang cốt nhục của anh hay không, má Tiêu đã cho tôi thuốc tránh thai rồi, bản thân tôi cũng không có dấu hiệu gì là mang thai cả. - Không sao? Tại sao em không mang thai? HẢ?????- Phục Ân như sét đánh ngang tai, ghì chặt vai Em chưa từng thích tôi sao? Tại sao lại tránh mặt tôi? Ngay cả trong suy nghĩ cũng chưa sao? Tại sao vậy??? Lạc Y vì tiếng quát của anh mà hơi hoảng sợ. Cô cứ thở mạnh từng nhịp. Một lúc dau khi đã bình tĩnh, Lạc Y gạt tay anh ra. - Tôi có người mình thích rồi. Tôi yêu anh ấy, rất rất nhiều. - Tất cả là thật? Người đó không phải là tôi? Chưa bao giờ em nghĩ về tôi?- Anh nghiêm mặt, mắt mở to nhìn cô. - Đúng! Không phải anh. Quá khứ, hiện tại và sau này đều không phải là anh. Tôi không bao giờ yêu anh đâu, mãi mãi cũng không. - Ra ngoài! NGAY!!!!! Phục Ân lập tức buông Lạc Y ra. Anh chỉ tay ra cửa, không nhìn lấy cô. Lạc Y cắn môi, hai mắt cô ngấn nước, đỏ hoe. - Chào Thượng Tổng! Tôi mong anh nhớ những gì tôi nói ngày hôm nay. *Rầm...Rầm...* Cánh cửa vừa khép lại, những thứ trên bàn làm việc đều bị anh lật cả xuống đất. Nớ lỏng cravat, anh tức giận dằn tay xuống bàn. - Tại sao? Tại sao tôi vẫn không chinh phục được em? Kiều Lạc Y! TẠI SAO VẬY????...

tổng tài sắc làm vợ anh tận hai lần