Hanami là lễ hội hoa anh đào truyền thống của Nhật Bản được diễn ra vào tháng 3 đến tháng 5 hàng năm. Đây là khoảng thời gian hoa anh đào nở rộ khắp đường phố Nhật Bản, mang lại một khung cảnh yên bình, lãng mạn và những trải nghiệm khó quên cho người dân và khách du lịch khi tới đây Baoquocte: Tỷ giá ngoại tệ hôm nay 20/10: Tỷ giá USD, Euro, CAD, Yen Nhật, Bảng Anh Trái phiếu kho bạc tăng cao, đồng bạc xanh tăng vọt , Suckhoedoisong: Tỷ giá USD 20/10: Lấy lại đà tăng, trong nước lập 1. Lời bài hát Có khi. Có khi anh vẫn còn ngẩn ngơ. Để thấy em như một giấc mơ. Có khi anh vẫn còn mộng mơ. Để thấy anh như 1 gã khờ. Verse 1: Kể từ khi, ngàn mộng mơ trong đôi mắt em. Hoàng hôn vương trên tóc em. Bình yên khi được bên anh. Giá như nhận ra anh mới chính là điểm tựa cuộc đời, em sẽ không phí thời gian vào những hư ảo không thuộc về mình. Hạnh phúc với em đơn giản lắm, là mỗi ngày được trò chuyện với anh, được thấy anh cười. Anh yêu, xin hãy để em được Đọc truyện Bình Yên Khi Nơi Đó Có Anh!!! của tác giả Nhok con, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Thương Em Đến Già (Lofi Ver.) - Lê Bảo Bình x meChill x CaoTri/ Anh Thấy Lòng Thật Bình Yên🎬 Official MV: https://youtu.be/8zRy02Wl1JA♬ Lyrics Nếu như không hạnh phúc chớ đớn đau người nhé. Vẫn sẽ còn mình anh níu giữ em. Đã lâu rồi từ khi em bước đi người ơi. Đã lâu rồi ta chẳng hỏi thăm nhau vài câu. Chẳng biết giờ đây em đang sống vui hay buồn. Còn lòng anh luôn luôn thấy cô đơn. Chắc bởi vì anh đã 28E4. The little boy was still sleeping peacefully when the team leader picked him một nơi ở Sapađều trở nên tĩnh lặng và yên bình khi màn đêm buông tạo cho chúng ta cảm giác thư giãn và yên bình khi ngắm nhìn. ngắm đèn lồng nhiều màu sắc….Feeling relaxed, peaceful when walking in Hoi An, looking colorful lanterns….Chúng tôi không cảm thấy an toàn hay yên bình khi những sự việc như trên diễn do not feel safe at all or calm when such things người cần có một nơi mà họ có thể cảm thấy yên bình khi thế giới dần biến thành một ngày mới để họ chiến đấu và chinh needs to have a place where they can feel at peace as the world slowly turns into a new day for them to fight in and trai của cô, Matteo Daros,cho biết anh cảm thấy rất yên bình khi nghe màn trình diễn của đàn brother, Matteo Daros, said he felt tranquility while listening to the erhu đồng nghiệp của tôi nói rằng họ cảm thấy yên bình khi ở gần tôi, rằng tôi luôn luôn nhìn nhận mọi việc theo một cách khác, và rằng tôi luôn luôn tươi cười và lạc colleagues say that they feel peaceful when they are near me, that I always see things in a different way, and that I am always smiling and positive. và chúng cũng dễ dàng làm việc hơn với các bức ảnh vì chúng sẽ không thể rời khỏi chiếc nôi đó. are also easier to work with for photographs because they aren't going to pull out of that đây, bạn có thể tắt tùy chọn“ Videos in News Feed Start With Sound” vàtận hưởng những giây phút yên bình khi kéo qua các bài đăng mới trên here, you can switch off the“Videos in News Feed Start With Sound” option andenjoy the blissful quiet as you scroll through the latest dưới những hàng dừa, bóng cây râm mát xen lẫn với gió biển nhè nhẹ, cái nắng gắt oi bức của mùa hè và sự nhộn nhịp ồn ào của cuộc sống sẽ được xua tan đi vàthay vào đó là cảm giác mát mẻ, yên bình khi bạn đến với Thùy Dương coconut, shady trees interspersed width see breeze gently, the hot sunshine of summer and the noisy bustle of life will be sweptaway andreplaced by cool feeling, quiet when you come to Thuy Duong là những ngày yên bình, khi giáo dục kinh doanh nói chung an ủi nhu cầu của một người quản lý đầy tham are the days of tranquility, when general business education comforted the needs of an aspiring feeling when setting foot to The bạn muốn đến thành phố lãng mạn, yên bình khi du lịch Mỹ, Savannah là lựa chọn không thể phù hợp you want to go to a romantic, peaceful city when traveling to the US, Savannah is the better 14 tuổi và những người còn lại của gia đình Đồng hồ sống trong ẩn danh yên bình khi họ tự tạo ra ngôi nhà của mình từ những đồ vật mà họ….Year-old Arrietty and the rest of the Clock family live in peaceful anonymity as they make their own home from bình tĩnh và yên bìnhkhi ngắm hoàng hôn trong khi bay bình yên đến nỗi khi con đường đó kết thúc và khi chúng tôi đến Phalodi, tôi mới nhận was so calm and peaceful to watch the sunset while cruising peacefully that when that road ended and when we reached Phalodi, I just didn't cảm thấy hạnh phúc và yên bìnhkhi ở bên anh feel happy and at peace with trại mới dành cho những người tìmkiếm một khoảng thời gian yên bìnhkhi rời khỏi thành farm is for those looking for some peaceful time away from the dù vùng này tương đối yên bìnhkhi Cooper còn niên thiếu, nó từng là nơi diễn ra cảnh tàn sát người Da this area was relatively peaceful during Cooper's boyhood, it had once been the scene of an Indian sẽ cảm thấy sự yên bình khi đến với nơi will feel at peace when you yênbình khi mọi người đã đi yêu cái sự yên bình khi có cậu trong vòng find peace when I hold you in my arms. “Uyển Uyển, dì có chuyện muốn nói với con.”, Đường Hân gắp một miếng thịt kho tàu cho Chu Thanh Uyển, “Dì và chú Roger của con định sang năm kết hôn.”Chu Thanh Uyển nuốt xuống một ngụm cơm, “Vậy không thể gọi là chú, phải kêu dượng út rồi ạ.”Cô nhìn Roger cười người cười vang vui vẻ.“Đã định ngày cụ thể chưa ạ?” Chu Thanh Uyển lại gắp lên một miếng thịt.“Bọn chú định cưới vào nghỉ hè, như vậy con cũng có thời gian tham gia hôn lễ.” Roger mở miệng trả Thanh Uyển gật đầu đáp lại, rõ ràng là một chuyện vui vẻ nhưng trong lòng cô chợt lặng lẽ sinh ra một nỗi chua này dì út có gia đình riêng của mình, vậy có lẽ cũng không còn thời gian chăm sóc cho cô nữa?Lúc trước cô khăng khăng muốn ở ký túc như vậy, là vì cô biết sự tồn tại của mình sẽ quấy rầy đến cuộc sống của dì và không muốn làm liên lụy đến dì, cũng không muốn chậm trễ hạnh phúc của Full Tại dì có lập gia đình nhưng vẫn sẽ chăm sóc tốt cho con như trước. Hồi đó dì đã hứa với mẹ con sẽ đối tốt với con như chính con gái ruột của dì.” Đường Hân dường như cảm nhận được gì đó bèn mở lời trấn Hân biết cô băn khoăn điều gì, có lẽ là vì từng trải qua mưa gió cuộc đời, Chu Thanh Uyển rất hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức làm người ta đau người thân của cô, bà chỉ có thể cố gắng mang đến cho cô thật nhiều tình yêu thương quan tâm và sự chân thành, để cô còn có thể cảm nhận được hơi ấm của tình thân trên cõi đời tối, Chu Thanh Uyển ngồi trước bàn học chuẩn bị làm cho xong số đề bài đã mua trước lúc khai góc bàn học có đặt một bức ảnh chụp, là hình một nhà ba người của Chu Thanh Uyển cùng cha mẹ. Trên bức ảnh là khuôn mặt non nớt tràn đầy nụ cười hạnh phúc của cô, tất cả mọi thứ tốt đẹp đều dừng lại ở khoảnh khắc trong tấm ảnh Thanh Uyển nhìn nụ cười hiền hòa của mẹ mà ngây mọi chuyện đều chưa từng xảy ra thì thật tốt biết Thanh Uyển cất ảnh vào trong một ngăn kéo, cũng niêm phong hết thảy ký ức và tình cảm vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng cầm lấy bút bắt đầu làm bài trưa ngày hôm Thanh Uyển nằm xụi lơ ở trên giường, hưởng thụ cảm giác mát mẻ do điều hòa mang nhìn trần nhà phát ngốc, chợt không muốn làm gì ràng cô đã lên sẵn kế hoạch cho nhiệm vụ hôm nay vào một ngày trước, nhưng giờ lại không làm được thoại bên tai rung lên, Chu Thanh Uyển cầm lấy di động vuốt mở khóa màn Huyên Nghi đã đăng một bài bình luận phim lên vòng bạn Thanh Uyển nhìn thoáng qua một chút, cả bài đều là những từ như “Idol nhà ta” “Ngầu” “Đẹp”.Chu Thanh Uyển rất lười đọc một bài viết đại loại như thế, cô tùy ý bấm like sau đó ném điện thoại sang một lòng cô đấu tranh một hồi lâu, cuối cùng vẫn ngồi dậy đi đến bàn vùi đầu vào học tập chăm ra cô thường xuyên xuất hiện loại trạng thái suy sụp này, bởi vì cô hoàn toàn không biết rốt cuộc mình dày công học hành là vì cái gì. Cô chỉ biết mình không thể tạo thêm phiền toái cho dì, cũng không thể làm mẹ lo thường hay hoang mang mơ hồ, không biết mình thích cái gì, chỉ biết bản thân cảm thấy khá hứng thú với Sinh lẽ cô nên tìm cho mình một mục tiêu và lý Thanh Uyển mới vừa tiến vào trạng thái tập trung thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.“Uyển Uyển, dì và chú Roger đi ra ngoài có chút việc, con có thể tự mình giải quyết cơm tối không?” Dì út đi đến bên cạnh Chu Thanh Uyển, liếc nhìn bài thi trên bàn một cái, tất cả đều là những con số chi chít, nhìn đến hoa cả mắt.“Đừng học quá mệt mỏi, phải kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi.” Bà vỗ nhẹ lên vai Chu Thanh Uyển.”Dạ con biết rồi, dì yên tâm đi con sẽ tự lo liệu cơm tối.” Chu Thanh Uyển nhẹ giọng đáp Hân cùng Roger đều là luật sư, thường xuyên bận tối mày tối mặt, ngay cả cuối tuần cũng phải sửa sang lại tư liệu vụ khăn lắm mới giải quyết xong công việc, bọn họ mới có được một cuộc hẹn hò hiếm đôi khi Chu Thanh Uyển nhìn hai người ngọt ngào, cũng sẽ nghĩ về tương lai của sau này cô có thể tìm được một người yêu mình như thế không, sẽ cùng người đó bên nhau đến khi tóc bạc da mồi và người ấy có thể là ai đây?—Cuối cùng cô cũng làm xong bài thi Sinh Thanh Uyển buông bút duỗi người, mới phát hiện đã chạng vạng tối, bầu trời ngoài cửa sổ dần tối rồi cô làm bài quá nhập tâm, vậy mà lại không chú ý tới bụng mình sớm đã biểu tình đòi lười nấu cơm vào giờ này, quyết định đi tới cửa hàng tiện lợi gần đây mua cơm hộp, sau đó lại đến tiệm trà sữa ở con phố kế bên mua một ly trà sữa trân châu, coi như phần thưởng cho sự chăm chỉ cả một buổi trưa của mình.“Xin chào, cho tôi một ly trà sữa trân châu.” Chu Thanh Uyển đi đến trước quầy nhẹ giọng nói.“Chào bạn, hôm nay tiệm chúng tôi có ưu đãi mua một tặng một ạ~” người phục vụ đưa chiếc túi có hai ly trà sữa cho Chu Thanh Uyển, trên mặt vẫn duy trì nụ cười thân thiện.“Cảm ơn anh.” Chu Thanh Uyển cũng đáp lại bằng một nụ cười với người phục Full Tại nhìn hai ly trà sữa kia rồi có chút phiền não, suy nghĩ phải làm sao để giải quyết một ly còn vào tủ lạnh ngày mai uống vậy, Chu Thanh Uyển nghĩ Chu Thanh Uyển ra khỏi tiệm trà sữa thì sắc trời đã hoàn toàn tối đen, đèn đường trong ngõ nhỏ đều được bật về được nhà dì út, cô cần phải đi qua một đoạn đường rất dài. Có lẽ là vì lâu lắm không được sửa chữa, ánh đèn trong hẻm không sáng tỏ lắm, vài bóng đèn còn hơi chập chờn, khiến trong lòng Chu Thanh Uyển có chút sợ Thanh Uyển đứng tại chỗ do dự vài giây, cuối cùng vẫn quyết định nín thở, tự cổ vũ tinh thần mình rồi xông ra ngoài đi về phía quả cô vừa bước ra không được bao xa, sau lưng loáng thoáng truyền đến tiếng nói cười đùa giỡn của mấy nam lòng Chu Thanh Uyển căng thẳng, nghĩ thầm mình sẽ không xui xẻo như vậy chứ?Ngay sau đó, nhóm người kia dường như phát hiện ra đằng trước có một cô gái nhỏ đang đi một mình cách đó không nam sinh kia thấy vậy tinh thần tỉnh táo lên hẳn, bọn họ liên tiếp huýt sáo một cách bỡn cợt không đứng Thanh Uyển sợ tới mức cả người giật mình, lông tơ đều dựng chân cô lẳng lặng tăng tốc lên, cô ước gì có thể mọc thêm cánh bay đến đầu ngõ ngay tức lúc cô tăng nhanh bước chân, tốc độ của mấy tên đi phía sau cũng thay đổi theo, tiếng huýt sáo ngày một càn rỡ lớn mật.“Có cần đi nhanh như vậy không ~” Người phía sau trực tiếp mở miệng đùa trái tim Chu Thanh Uyển cũng sắp nhảy từ cổ họng ra ngoài, cô vờ như không nghe thấy, bước chân lại nhanh hơn nhiên người cô thấp bé chân lại ngắn, bị đám người sau lưng đuổi theo kịp chỉ bằng hai ba sợ tới mức hai chân đều phát run, ngoài mặt vẫn phải giả vờ bình tĩnh mở miệng “Các người muốn làm sao?”“Tới đây đi chơi với mấy người bọn anh đi, em~ gái ~ nhỏ ~” Người nói chuyện là một thiếu niên chừng 17-18 tuổi, cạo đầu đinh, trên lỗ tai đeo khuyên đinh tán loạn xạ.“Anh không sợ tôi báo cảnh sát?” Chu Thanh Uyển nhướng ngẩng đầu nhìn đám lưu manh kia, khóe miệng hơi cong lên, đáy mắt lại không nhìn thấy ý cười, ánh mắt lạnh lẽo đến mức có thể làm người ta đông đinh không ngờ được cô có phản ứng này, hắn hơi sửng sốt một thoáng liếc thấy ngón tay hơi run nhẹ của Chu Thanh Uyển bèn cúi đầu cười một tiếng “Chà chà, em gái à em thật hung dữ, anh sợ quá… A!!!”Đầu đinh nói còn chưa dứt lời đã cảm thấy đầu gối tê rần, quỳ rạp xuống người nghe thấy tiếng đều mờ mịt nháo nhào nhìn chung niên đi ra từ trong bóng tối, anh mặc đồ thể thao màu đen, đôi tay nhàn nhã cắm vào túi quần, đeo một cặp kính mắt gọng mạ vàng, dáng vẻ toàn thân lộ ra khí chất thư sinh, thế nhưng trong miệng anh lại ngậm một điếu thuốc, có vẻ không hợp Kính Vũ nhả thuốc lá ra tiện tay ném xuống đất, anh nâng Chu Thanh Uyển đang sững sờ ở tại chỗ đứng giơ tay tháo mắt kính xuống “Cầm kính giúp anh một chút, nhắm chặt mắt lại, anh sợ lát nữa sẽ dọa đến em.”Anh giơ tay nhẹ nhàng vỗ lên da đầu Chu Thanh Uyển, trấn an trái tim đang hoảng loạn của Thanh Uyển nhận lấy mắt kính, ngoan ngoãn ngồi xổm người xuống và nhắm mắt tiếng thét chói tai truyền vào trong tai, Chu Thanh Uyển nghe xong thực sợ hãi, tay nắm mắt kính cũng bất giác run phương nhiều người như vậy, cô không biết anh có đánh thắng được không? Có phải cô nên báo cảnh sát không?Cuối cùng cô vẫn không nhịn được lòng hiếu kỳ mà mở mắt Full Tại thật khác xa trong tưởng tượng của cô. Cô thấy có vài người đã bị đánh ngã xuống đất, Trương Kính Vũ bắt lấy cánh tay đầu đinh, hơi dùng sức, phát ra một tiếng răng rắc, đầu đinh thống khổ thét chói này Trương Kính Vũ hoàn toàn không còn vẻ ôn hòa khi trước, ánh mắt lộ ra một tia thù địch, khiến người ta sợ Thanh Uyển kinh hoảng trợn tròn đôi mắt nhìn chàng trai trước mặt, bóng dáng Trương Kính Vũ dần trùng khớp với bóng người trong trí nhớ, có thật nhiều ký ức chợt ùa vào đầu ra là anh ấy?Tác giả có lời muốn nóiChương sau có thể biết Kính Vũ và Thanh Uyển quen biết nhau như thế Vũ không hút thuốc lá nha, người đọc để ý chuyện này không cần lo lắng. “Cũng không biết làm thật hay đi copy người khác. Mình cảm thấy, thay vì các cậu hỏi phương pháp học tập thì nên hỏi thử xem cô ta dùng thủ đoạn gì để gian lận, ha ha.” Trình Tuệ Kỳ che miệng không khí bỗng trở nên xấu hổ, mọi người cũng không dám mở miệng, chỉ sợ bất cẩn một chút sẽ châm trúng ngòi miệng Chu Thanh Uyển vốn đang hơi cong lại dần rũ người đều đang trộm quan sát phản ứng của Chu Thanh Uyển, chỉ thấy cô bình tĩnh cầm lấy ly nước chanh trước mặt, đặt lên miệng uống một ngụm, ánh mắt hiện lên một tia lạnh Tuệ Kỳ thấy bộ dạng tức nghẹn của Chu Thanh Uyển, đắc ý nhếch khóe ta muốn Chu Thanh Uyển phải mất thể diện ở trước mặt các bạn học!“Này tại sao con người cậu luôn không biết tốt…” Vương Huyên Nghi vốn định ra mặt thay Chu Thanh Uyển, nhưng cô ấy mới nói được một nửa, Chu Thanh Uyển bên cạnh khẽ vỗ cánh tay cô ấy ngắt Thanh Uyển cầm lấy nước chanh, không nhanh không chậm đi đến trước mặt Trình Tuệ Kỳ, sau đó trút hết nước chanh lên trên đầu cô nàng này.“Á!”Đọc Full Tại thét chói tai vang ra ngoài cửa, Trương Kính Vũ ở ngoài tưởng đâu khách gặp phải phiền toái, dứt khoát đẩy cửa vào phòng, không ngờ lại thấy một màn Thanh Uyển gần như rót hết đồ uống xuống người cô gái đang ngồi trên sô pha, nước chảy dọc theo tóc nhỏ giọt xuống quần áo của cô ta, nhếch nhác khó Kính Vũ nhướng mày, không ngờ rằng cô bé này còn rất hung hãn.“Mời cậu nói chuyện chú ý chừng mực một chút!” Giọng Chu Thanh Uyển lạnh lùng, cô đặt ly thủy tinh lên bàn rồi chuẩn bị lấy túi rời đi, lại nhìn thấy Trương Kính Vũ đứng ở niên mặc đồng phục của nhân viên phục vụ, thong dong nửa dựa vào cạnh cửa, đôi mắt nhìn thẳng vào cô như thể đã nhìn thấu hết cả người hiểu sao Chu Thanh Uyển lại thấy chột dạ, cô xấu hổ khẽ sờ mũi.“Cùng nhau về nhà không?” Trương Kính Vũ cười tủm tỉm nhìn cô.—Trương Kính Vũ thay quần áo xong liền rời khỏi KTV cùng Chu Thanh Uyển.“Anh làm việc ở đây sao?” Vừa rồi Chu Thanh Uyển thấy Trương Kính Vũ mặc đồ nhân viên phục vụ, cô thầm nghĩ học sinh lớp 12 còn có thời gian để làm thêm sao?“Làm thêm một ngày giúp đàn anh cũ thôi.”“À.”Hai người lại rơi vào trầm mặc lần nữa.“Lúc nãy anh thấy rồi nha, bộ dạng em bắt nạt bạn học.” Trương Kính Vũ nghiêng đầu nhìn Chu Thanh Uyển, quan sát phản ứng của cô.“Là cô ta bôi nhọ em trước, em không chịu nổi mới đổ nước chanh lên đầu cô ta thôi.” Chu Thanh Uyển có chút bất an, chẳng lẽ anh hiểu lầm mình là loại người hay ức hiếp bạn học sao?Tuy rằng có bị hiểu lầm cũng không sao, nhưng trong lòng cô vẫn sẽ thấy khó chịu.“Ừm, loại người này nên bị xối rửa.”Chu Thanh Uyển vốn muốn mở miệng giải thích nữa nhưng thấy Trương Kính Vũ gật đầu tán thành cách làm của mình.“Anh cứ như vậy mà tin?” Chu Thanh Uyển có chút khó thể tin.“Đúng vậy, bởi vì em là bạn của anh mà! Đương nhiên anh sẽ tin tưởng em vô điều kiện.”Một dòng nước ấm chảy vào trái tim Chu Thanh Uyển, cảm giác được tin tưởng một cách vô điều kiện như vậy… Thật khá hôm sau Thanh Uyển vừa bước vào phòng học, các bạn trong lớp đều nhìn nhau rồi lẳng lặng vùi đầu làm chuyện của Thanh Uyển cũng không bận tâm, lập tức đi đến chỗ ngồi của cô.“Chu Thanh Uyển!” Một bạn học nữ gọi cô Thanh Uyển đánh giá từ trên xuống, hình như cô bạn này bình thường có quan hệ tốt với Trình Tuệ Kỳ, mà Trình Tuệ Kỳ lại đang ngồi sau lưng cô nàng dùng tay che mặt khóc nức nở.“Sao cậu có thể tùy tiện tạt đồ uống vào người khác! Có chút tố chất nào không hả!” Người bạn học này chỉ vào Chu Thanh Uyển chửi ầm không tố chất lại đi mắng chửi người khác không có tố chất, Chu Thanh Uyển không khỏi cúi đầu châm biếm.“Ngày hôm qua cậu cũng không đi tụ tập, sao lại biết người ta vô duyên vô cớ tạt nước chứ?” Mặt Triệu Viễn không cảm xúc nhìn Trình Tuệ Kỳ đang nức Triệu Viễn đi đầu, những bạn học khác có tham gia tụ hội tối hôm qua cũng sôi nổi ồn ào theo.“Đúng vậy, rõ ràng là Trình Tuệ Kỳ nói chuyện khó nghe trước, Thanh Uyển chỉ không thể nhịn được nữa!”“Cậu không có bằng chứng sao lại mắng người ta chứ!”“Cậu biết tối qua Trình Tuệ Kỳ đã nói những lời khó nghe thế nào không?”“Đúng vậy, rốt cuộc là ai không có tố chất.”Đọc Full Tại Hiểu còn chưa bước vào lớp đã nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng, thầy cau mày gõ cửa “Ồn cái gì vậy! Các em trở về chỗ ngồi cho tôi!”Vị bạn học nữ kia thấy Trần Hiểu quát bảo ngưng lại, cô ta đành phải dừng và khẽ vỗ lưng Trình Tuệ Kỳ an ủi rồi ngồi trở lại chỗ Thanh Uyển vừa ngồi xuống liền thấy Vương Huyên Nghi lén lút lẻn vào từ cửa sau, “Uyển Uyển, mau nhường một chút, nếu để thầy Trần Hiểu biết mình vào lớp muộn chắc chắn mình sẽ bị ăn mắng!”“Vừa rồi cậu đi đâu đó?” Chu Thanh Uyển nhích ghế về phía trước một chút.“Lúc nãy mình đi WC. Lúc ở trong WC mình nghe nói hình như Trương Kính Vũ chọc phải lưu manh, bọn họ đã tìm tới tận trường học rồi!” Vương Huyên Nghi lấy sách giáo khoa từ trong ngăn kéo ra, nhanh chóng lật đến trang Trần Hiểu đang giảng.“Lưu manh?” Chu Thanh Uyển sinh ra một dự cảm không phải là đám lưu manh tối hôm đó chứ?“Đúng vậy, trông dáng vẻ anh ấy không giống người sẽ đi trêu chọc lưu manh. Có thể có hiểu lầm gì không nhỉ? Mình mới thấy chủ nhiệm đã tới lớp gọi anh ấy rồi.”Trong lòng Chu Thanh Uyển hơi lộp bộp, không biết anh sẽ phải chịu hình phạt gì nữa, về tình về lý cô cũng nên đứng ra làm chứng giải thích giúp điều cô phải dùng lý do gì để đi ra ngoài đây?Chu Thanh Uyển nhìn về phía cửa sau, cô dứt khoát quyết định chuồn ra từ cánh cửa nhìn lên phía trước, sau khi xác nhận Trần Hiểu không nhìn về hướng này mới nửa ngồi xổm người xuống chạy chậm đến chỗ cửa sau rồi kéo mở bước ra bộ quá trình cô đều không gây ra một chút động tĩnh, động tác nhanh đến mức Vương Huyên Nghi ngồi ở bên cạnh cũng không kịp ngăn Thanh Uyển đóng cửa lại và nhanh chóng đi đến văn phòng chủ sắp tới cửa cô có thể mơ hồ nghe thấy tiếng chủ nhiệm đang căng da đầu vọt ngay vào, “Báo cáo!”Chủ nhiệm thấy một học sinh đột nhiên xông vào, suýt chút nữa sợ tới mức bệnh tim bùng phát “Em, đứa nhỏ này sao lại kêu to thế!”Sau khi Trương Kính Vũ thấy người đến cũng có chút kinh ngạc.“Báo cáo chủ nhiệm! Hôm đó đàn anh vì cứu em nên mới đánh nhau với lưu manh, không phải anh ấy cố ý gây chuyện sinh sự ạ.” Vì khẩn trương nên Chu Thanh Uyển nói chuyện có chút lộn xộn.“Việc này bạn Trương Kính Vũ đã giải thích với tôi rồi, tôi đang dạy dỗ nhóm học sinh này mà! Mấy em nói xem học sinh không lo học hành cho tốt, mỗi ngày bắt chước người ta nhuộm tóc hút thuốc uống rượu, còn đi quấy rối nữ sinh, ra thể thống gì!” Chủ nhiệm tức giận đến mức ngũ quan cũng muốn bốc Thanh Uyển có chút ngây ra, cô ngẩng đầu thấy gã đầu đinh cùng mấy tên lưu manh khác đang ngồi ngoan ngoãn trên sô pha, cúi đầu nghe chủ nhiệm dạy bảo.“Phì.” Vì có chủ nhiệm ở đây, Trương Kính Vũ không dám cười quá lớn tiếng, chỉ có thể che miệng cười Chu Thanh Uyển đỏ lên, vội vàng cúi đầu không nhìn Trương Kính Vũ rồi không biết bản thân bị làm sao nữa, vừa nghe thấy anh xảy ra chuyện cô đã khẩn trương muốn chết, còn chưa biết rõ ràng mọi việc đã nóng đầu vọt vào đây cho mất mặt xấu Kính Vũ thấy phản ứng của Chu Thanh Uyển bèn cười đến khóe mắt nổi lên hơi nhấc tay khẽ lau nước mắt, thoáng thu lại ý cười “Cảm ơn em, Thanh Uyển.”Chu Thanh Uyển định ngẩng đầu đáp lại lời cảm ơn của anh nhưng đối diện với nụ cười ấm áp kia, cô chỉ cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình nhanh chóng tăng vọt, không thể khống khi giải quyết xong chuyện này, hai người rời khỏi văn phòng.“Chúng ta trao đổi WeChat chút đi?”, Trương Kính Vũ lấy di động trong túi ra, “Bạn bè mà không có WeChat của đối phương là không được.”Chu Thanh Uyển cũng móc di động ra, mở mã QR của WeChat, xem như chấp nhận yêu cầu của Kính Vũ gửi lời mời kết bạn xong rồi cất di động “Tối thứ năm trường học có thi đấu bóng rổ, em có đến không?”“Em… Có lẽ sẽ không đi được?” Chu Thanh Uyển luôn không thấy hào hứng với bóng rổ.“Em có thời gian thì tới xem nhé! Đến lúc đó có thể cổ vũ cho anh mà.”, Trương Kính Vũ xoay người đi về lớp, vừa quay ra sau vừa phất tay, “À đúng rồi, lúc đó nhớ cẩn thận một chút đừng để bị bóng đập trúng nữa nha.”Khóe miệng Chu Thanh Uyển khẽ Full Tại ta có thể để chuyện này qua đi được không!Lúc này, di động trong tay đột nhiên vang lên, cô nhận được lời mời kết bạn của Trương Kính trên WeChat của anh chỉ có ba chữ cái “ZJY” ngắn gọn, avatar là hình một cậu bé trong anime nào Thanh Uyển bấm nút xác nhận rồi cất di động đi, cô thoáng thở sâu một hơi, chuẩn bị cho mình tâm lý bị Trần Hiểu mắng đến máu chó phun đầy là, đang yên lành sao cô phải tự tìm ngược cho mình vậy?Chu Thanh Uyển khẽ xoa huyệt Thái Dương, thật sự càng ngày cô càng không hiểu bản thân nữa.

bình yên khi có anh