Tết đầu tiên của mẹ con bé Bình An. Xuân trước, chị Nguyễn Thị Liên phải chịu đựng đau đớn khi vừa mang thai lại mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác…. Tết này, niềm hạnh phúc đã vỡ òa trong căn nhà nhỏ bé khi bé Bình An, con trai chị đã chào đời mạnh khỏe. Phát
Danh sách voucher flc hot nhất hiện nay: FLC Luxury Sầm Sơn Beach & Golf resort, Flc quy nhơn 2019, Voucher Du Lịch FLC Max rẻ chỉ..
Quanh năm suốt tháng chỉ chờ mỗi dịp tết về để sum vầy con cháu. Nói thật, chúng ta cũng chẳng biết còn được đón bao nhiêu mùa xuân nữa với bố mẹ mình. Giờ bố mẹ còn không về, sau này muốn về cũng không còn ai ngóng đợi nữa". Vợ Lâm nói: "Thật ra thì chúng ta cứ hay câu nệ lễ nghĩa chứ mọi người ở quê cũng có đòi hỏi gì đâu.
Bữa cơm tất niên 20 năm trước do mẹ tôi nấu Cả nhà con, cháu, dâu, rể ngồi quây quần bên nhau trên nền chiếu cũ. Thức ăn bữa cơm tất niên chỉ không có thịt gà, giò nạc, chỉ có giò mỡ và thêm đĩa bánh chưng, vài cái nem chua xứ Thanh, vậy mà đầm ấm. Mỗi lần nhìn vào tấm ảnh bữa cơm tất niên mẹ làm 20 năm về trước, tôi xúc động, nước mắt nhòa đi.
Tôi không ngờ rằng đó là năm cuối cùng có thể ăn Tết với mẹ, nhưng tôi đã không về và mẹ mất trong năm ấy. Đó cũng là điều khiến tôi trăn trở rất nhiều. Tuy nhiên, may mắn đã mỉm cười với tôi khi bệnh của tôi không phải ác tính và chỉ cần uống thuốc để
Tôi quyết định bỏ tiền túi của mình ra biếu bố mẹ 2 triệu để "mua mặt" cho chồng. Tôi hỏi anh về tiền biếu nhà nội thì anh không nói. Đồ Tết ở nhà anh, tôi cũng đã sắm hết bằng tiền của mình. Tính ra số tiền đó không phải nhỏ nên không biếu thêm nữa thì
MÓN NGON MÂM CƠM GIA ĐÌNH NGÀY TẾT. Tết Nguyên Đán là dịp lễ lớn nhất trong năm, là đánh dấu sự khởi đầu cho một năm mới,vận hội mới may mắn, bình an. Trong đời sống tinh thần của người Việt ta, Tết là phải đủ đầy, để cả năm no ấm an khang, vì vậy mà chúng ta
ZkJmD. Tết là những ngày mẹ không ra vườn, đôi tay không cầm cuốc, cầm liềm. Tết là những ngày bố trở về sau cả năm đi làm xa. Cả nhà được quây quần bên nhau. Tết chỉ là những ngày trẻ con mong đợi để được nghỉ học, được mặc chiếc áo mới đi khắp xóm làng cùng chúng bạn, được ăn những món ngon mà thường ngày chẳng bao giờ có và được nhận những phong bao lì xì mừng tuổi. Tết với mẹ lại khác. Mỗi khi thấy mẹ mua hành tía, ngâm với tro bếp trong chiếc chậu nhôm thường ngày dùng để giặt quần áo là tôi biết Tết đang về. Mẹ bảo, từ ngày xưa, nếu không có món dưa hành thì Tết không thể nào trọn vẹn. Mẹ ngồi bóc vỏ hành, cắt rễ, rửa sạch và xếp chúng vào cái hũ da lươn, đổ nước ấm pha đường, muối vào và nén chặt bởi hòn sỏi to nặng mà mẹ nhặt về từ suối. Tấm phên mắt cáo cũng là do tay mẹ đan. Nhà có mấy vại dưa muối bằng đủ các loại rau do mẹ tự tay trồng từ mảnh vườn rộng thênh thang. Từ rau cải đến cà muối, củ cải hay những cây bắp cải muối sổi trong bát đều do mẹ làm. Bữa ăn ngày Tết sẽ có thêm một món dưa hành mà lúc nào chúng tôi cũng bảo đủ để ăn mấy năm, nhưng rồi lúc nào cũng hết trước khi ra Giêng. Khi thấy mẹ dựng ống giang ở góc nhà là tôi biết Tết về. Mẹ sẽ chẻ ống giang hoặc bó nứa để làm những sợi lạt mềm dẻo uốn bánh chưng. Mẹ đi cắt lá dong từ sáng sớm, trải trên chiếc mâm nhôm, dùng giẻ sạch rửa kỹ từng tàu lá để khỏi rách. Rồi mẹ trải chiếc chiếu cói trong bếp, lấy gạo nếp và đậu xanh mà mẹ ngâm từ trước với thịt ướp sẵn để gói bánh. Chiếc khung vuông cất trên tường cả năm được lấy xuống dùng. Mẹ sẽ gấp vuông góc chiếc lá, đo cho vừa khung bằng đoạn cuống lá cắt ra trước, xếp vào khung. Một bát gạo, một bát đậu nhỏ hơn, một vài miếng thịt to bản có mùi hạt tiêu, một bát đậu rồi một bát gạo nếp. Mẹ gói thật kỹ và buộc thật chặt. Việc gói bánh và muối dưa lúc nào cũng từ tối rồi tới tận khuya mới xong. Buổi sáng chúng tôi thức giấc, mẹ đã làm xong cả rồi. Mẹ đặt chiếc nồi rất to mượn của hàng xóm lên bếp, xếp từng chiếc bánh cẩn thận rồi đổ nước. Củi để nấu bánh chưng là những cây củi to thật to mà mẹ để dành từ trước, đủ để giữ cho lửa cháy được lâu mà mẹ không phải trông chừng quá nhiều. Mẹ dọn sạch cỏ quanh nhà ra đến ngõ và những đám lá khô của mùa đông thành đống và đốt. Mẹ quét dọn từng ngõ ngách trong nhà rồi mở cửa đón nắng vào. Trong nhà sạch tinh tươm, không còn hạt bụi. Trên vách đất của nhà, mẹ cũng đã dán những tờ báo khác thay cho những tờ báo cũ vàng ố, che đi những vết nứt cũ kỹ, bong lớp vôi trắng ban đầu. Mẹ bảo vôi đắt lắm, mấy năm mới quét lại nhà bằng lớp vôi trắng mới một lần. Nhưng với chúng tôi, lớp vôi trắng hay vách đất loang lổ không phải là điều gì thực sự có ý nghĩa. Nhà nào cũng như thế, bé nhỏ, cửa gỗ sơn xanh đã cũ, mái ngói đỏ hóa nâu bám rêu, nền đất sét nèn chặt. Nhà nào cũng nghèo nên vẻ ngoài quan trọng gì đâu. Tết về gần hơn khi mẹ đi sắm Tết. Mẹ đi từ rất sớm, xách theo chiếc làn cói và đi cùng các cô trong xóm đến xế trưa mới về. Vài con gà cục tác mà mẹ bắt từ nhà nào đó trong xóm từ trước cũng háo hức như chúng tôi đón mẹ. Thế nào cũng sẽ có một nải chuối xanh, một quả bưởi, những quả quất màu vàng rộm, rồi hương vòng, một tập vàng mã. Thêm vào đó là hạt hướng dương, kẹo tăm vị bạc hà, nho khô, mứt dừa, mứt lạc mà chúng tôi gọi là kẹo bi. Mẹ tìm trong vườn nhà một cành đào nhiều lộc nhất, chặt mang về, cẩn thận đốt gốc rồi cắm trong chiếc xô nhôm. Mẹ rút ra túi đựng bóng bay, sai chúng tôi thổi bóng treo lên cành đào trang trí. Khi mẹ xếp xong mâm ngũ quả trên bàn thờ thì chúng tôi cũng thổi và treo xong. Thế nào, chúng tôi cũng bớt lại một quả để cầm chạy chơi trong xóm. Vậy là đã có tết. Tết, mẹ mặc cho tôi chiếc áo mới, cho anh tôi chiếc quần mới mà cái cũ đã cộc và sờn hết cả. Mẹ mua cho bố đôi giày mới. Còn mẹ chỉ mặc chiếc áo cũ mua từ nhiều năm trước nhưng để dành, chỉ mặc mỗi khi tết về. Mẹ bảo vì mẹ không lớn thêm nữa nên không cần áo mới và người lớn không cần quần áo mới ngày Tết. Tôi mặc chiếc quần cũ từ năm ngoái, vẫn phải xắn một gấu trước khi lớn lên mặc vừa, đi đôi ủng màu đỏ năm nay đã hơi chật, nắm tay anh mặc chiếc áo khoác mà anh cũng từng mặc Tết năm ngoái, rồi cùng đi chúc Tết. Lũ trẻ cả xóm đi hết từ nhà này đến nhà kia, nhận những đồng lì xì mới cứng bằng đồng 200, hiếm hoi lắm mới có đồng 500 màu hồng. Riêng mẹ, Tết mẹ thường mừng tuổi chúng tôi một vài quả bóng bay xanh đỏ, nắm kẹo tàu bọc giấy đỏ in chữ song hỉ hoặc số kẹo tăm bằng với số tuổi. Mâm cơm ngày tết cũng thật cầu kỳ, tốn gần hết thời gian của mẹ. Có bánh chưng, có thịt gà luộc hạ từ bàn thờ xuống, món xôi đỗ, món chè mà mẹ nấu từ gạo nếp với đường đen, bát canh miến nấu với măng khô, bánh đa nem cuốn, một khoanh giò thủ với mộc nhĩ, một khoanh giò thịt, và tất nhiên là có món dưa hành mẹ đã muối. Tết là những ngày mẹ không ra vườn, đôi tay mẹ không cầm cuốc, cầm liềm. Tết là những ngày bố trở về sau cả năm đi làm xa. Cả nhà quây quần bên nhau. Tết là như thế và hạnh phúc là như thế! Nhiều cái Tết đã trôi qua, chúng tôi dần lớn lên và rời xa vòng tay mẹ. Tết bây giờ đầy đủ, hình thức, không thiếu thốn thứ gì nhưng lại như không có gì cả. Bởi vì Tết bây giờ không còn giống ngày xưa, chúng con đã không còn trong vòng tay mẹ. Tết trở nên lạnh lẽo và cô đơn đến vô cùng. Từ ngày 15/01 đến hết 01/03, độc giả VnExpress có thể tham gia cuộc thi “Tết và tuổi thơ” để chia sẻ những cảm xúc, kỷ niệm ngày Tết bé thơ đầm ấm bên gia đình. Sản phẩm dự thi có thể là bài viết, bộ ảnh tự chụp có chú thích đầy đủ hoặc clip với thuyết minh bằng tiếng Việt, nội dung chia sẻ về ngày Tết tuổi thơ. Thời gian nhận bài dự thi bắt đầu từ ngày 15/1. Mỗi tác phẩm dự thi thể hiện dưới dạng bài viết tiếng Việt, có dấu, dài từ hoặc file ảnh định dạng JPEG hay JPG, có thể qua chỉnh sửa bằng phần mềm nhưng không lồng ghép thành dạng album, không để viền bo trên ảnh, bắn chữ rối mắt hoặc logo của studio. Ảnh phải có chiều ngang tối thiểu từ 300 pixel trở lên, có chú thích rõ ràng, dễ hiểu. Đối với bài dự thi là clip, video, phải có chất lượng hình ảnh, âm thanh rõ ràng. Cuộc thi kéo dài trong 6 tuần từ ngày 15/01 đến hết 01/03 trên trang tin Gia đình - Sức khỏe của VnExpress. Cuối chương trình, 3 bài dự thi do Ban giám khảo sẽ được trao giải chung cuộc nhất, nhì và ba. Tổng trị giá giải thưởng chương trình hơn 40 triệu đồng. Trong đó, độc giả đoạt giải nhất nhận được 15 triệu đồng tiền mặt và một năm dùng sữa chua Vinamilk Probi miễn phí; giải nhì trị giá 10 triệu đồng và một năm dùng sữa chua Vinamilk Probi miễn phí; giải ba 5 triệu đồng cùng một năm sử dụng sữa chua Vinamilk Probi miễn phí. Một năm sử dụng sữa chua tương đương với 1 thùng 48 hộp một tháng trong vòng 12 tháng. Danh sách độc giả đoạt giải thưởng chung cuộc sẽ được công bố trên sau khi cuộc thi kết thúc từ 10 đến 15 ngày. Ban tổ chức sẽ liên hệ trực tiếp với tác giả về địa điểm nhận thưởng. Chương trình được tài trợ bởi nhãn hàng Sữa chua Probi - Công ty cổ phần sữa Việt Nam Vinamilk. Độc giả bấm vào đây để tham gia. Hàn Băng Vũ
Tết đến me tôi vất vả nhiều,Me tôi lo liệu đủ trăm gạch tường hoa, người quét lạiVẽ cung trừ quỷ, trồng cây hai con lợn tự ngày xưaMe tôi đã tính “Tết thì vừa”.Trữ gạo nếp thơm, mo gói bóDọn nhà, dọn cửa, rửa bàn là hăm tám tết rồi đâyTháng thiếu cho nên hụt một ngày,Sắm sửa đồ lễ về việc tết,Me tôi đi buổi chợ hôm như mọi bận, người mua quàChỉ mua pháo chuột và tranh gà,Cho các em tôi, đứa mỗi chiếcDán lên khắp cột, đốt inh lợn, đồ sôi, lại giết gàCỗ bàn xong cả từ hôm quaSuốt đêm giao thừa, mẹ tôi thứcLẩm nhẩm câu kinh Đức Chúa tôi gọi cả các em tôiĐến bên mà dặn “Sáng ngày maiCác con phải dậy sao cho sớmĐầu năm, năm mới phải lanh quần, mặc áo, lên trên nhàThắp hương, thắp nến lễ ông bàChớ có cãi nhau, chớ có quấyĐánh đổ, đánh vỡ như người ta…”Sáng mồng một, sớm tinh sươngMe tôi cấm chúng tôi ra đườngMở hàng mỗi đứa năm xu rưỡiRửa mặt hoa mùi nước đượm tôi lấy một tờ hoa tiênBút lông dầm mực, viết lên trên,Trên những gì gì, tôi chẳng biếtGiữa đề năm tháng, dưới đề tôi thắt lại chiếc khăn sồi,Rón rén lên bàn thờ ông tôiĐôi mắt người trông thành kính quáNgước xem hương cháy đến đâu tôi uống hết một cốc rượuMặt người đỏ tía vì hơi men,Người rủ cô tôi đánh tam cúcCười ầm tốt đỏ đè tốt mặc một chiếc quần mới mayÁo lương, khăn lượt, chân đi giày,Chô tôi sang lễ bên quê ngoạiNgười dặn con đừng uống rượu ba ngày tết me tôi lạiĐầu tắt, mặt tối, nuôi chồng con,Rồi một đôi khi người giã gạo,Chuyện trò kể lại tuổi chân son.
Mẹ từng nói ước mơ của mẹ là được nhìn các con lớn lên, trở thành những con chim đã đủ lông đủ cánh, có thể bay thật cao, thật xa. Nhưng con biết chẳng lúc nào mẹ thôi dõi theo từng bước đi của chúng con và thôi mong chúng con trở về bên mẹ trong những ngày vui như vậy cả. Những ngày cuối năm con bỗng thấy thời gian trôi thật chậm, vì con mong ngày chóng qua để sớm được về nhà, sà vào lòng mẹ. Được mẹ vỗ về yêu thương như những ngày thơ bé. Nếu biết được ý nghĩ này, chắc mẹ sẽ mắng yêu con "Cha bố mày, suốt ngày mong tết, tết. Có biết mẹ sợ tết lắm không?". Mẹ ơi! Tết này mẹ đừng sợ tết nữa mẹ nhé! Mẹ còn nhớ không, ngày bé chúng con háo hức đến tết biết chừng nào. Chỉ mới là những ngày cận kề tết như lúc này thôi, đất trời như vẫn chưa chịu từ bỏ hẳn mùa đông lạnh giá khi từng tia nắng ấm áp đang dần lan tỏa khắp đất trời. Từng đàn én vừa chao liệng hót vang trời báo hiệu xuân về. Cây vẫn đương ủ chồi non với những búp non tơ xanh mướt, chờ thời khắc thiêng liêng để vươn mình trổ hoa thì chúng con đã rộn lên trong lòng đủ chuyện đòi mẹ may áo mới, sắm sửa đủ thứ mà không biết mẹ còn biết bao nhiêu chuyện phải lo toan. Nhà mình lúc ấy thật khó khăn, ba mẹ khuya sớm tần tảo, chắt chiu cũng chẳng đủ cho bốn cái miệng đang tuổi ăn, tuổi lớn. Phải vay đầu nọ, dạm đầu kia để cho lũ con ăn học. Mẹ đã vất vả biết bao. Con nhớ có năm con đã dỗi mẹ, ghét ba vì mẹ chưa mượn được tiền mua áo mới cho con. Con thậm chí đã có lúc oán trách vì sao cha mẹ chẳng cho con được cuộc sống giàu sang như các bạn. Con đã ghét ba mẹ vì nhà mình quá nghèo, để chị em con phải thiếu thốn, thua bạn kém bè. Mà không biết được rằng ba và mẹ đã cố gắng hết sức. Con càng không nghĩ được rằng dù nhà mình nghèo khó, chúng con vẫn còn được ấm no trong vòng tay của mẹ chứ không như biết bao mảnh đời bất hạnh ngoài kia, thiếu cha, vắng mẹ, không nơi nương tựa. Tết của các bạn là ở những mái ấm tình thương. Chúng con vô tư tươi cười, xúng xính trong những bộ quần áo mới mà quên nhìn thấy áo mẹ đã sờn vai. Và cũng không nhận ra rằng từ lâu lắm rồi mẹ không mua quần áo mới. Áo mẹ mặc tết là áo cũ của cô Ba hàng xóm cho. Vậy mà nhìn bốn chị em con mẹ vẫn cười thật rạng rỡ. Có lẽ lúc đó mẹ cười vì nghĩ lại lo xong một cái tết cho các con rồi. Cứ thế, chúng con dần lớn lên cùng với sự nghèo khó trong vòng tay yêu thương của mẹ. Những năm học cấp II con ý thức được nhà mình khó khăn hơn bao giờ hết. Nuôi bốn đứa con ăn học đâu phải chuyện dễ dàng. Những cái tết lại làm mẹ lo hơn. Mẹ đã nói với con rằng mẹ sợ tết. Sợ cuối năm là bao nhiêu chuyện, đám cưới, đám hỏi dồn dập, nợ nần cuối năm phải trả. Sợ cả việc chúng con đòi sắm sửa quần áo mới chờ xuân. Con đã nói chỉ cần mua cho các em, con mặc quần áo đi học hằng ngày cũng được. Mẹ ừ và rơm rớm nước mắt. Nhưng con thấy ba mẹ bận rộn hơn, nhất là mẹ, đi chặt mía, nhổ mì thuê, gọt mì, bốc mì, mót từng củ mì đem bán… mẹ đều làm cả. Và chúng con vẫn có quần áo mới. Mắt mẹ sâu hơn, dáng mẹ gầy hơn. Nhìn tấm thân gầy guộc, lam lũ và khắc khổ của mẹ, mắt con nhòa đi, con thấy mẹ là hiện thân của hình ảnh cá chuối đắm đuối vì con. Ngày tết mẹ vẫn cười cùng niềm vui của con trẻ. Con chợt giật mình khi nhìn thấy trên nụ cười ấy, thời gian đã lặng lẽ hằn lên nét rạng ngời hạnh phúc của mẹ bằng những nếp nhăn. Qua từng cái tết, tuổi xuân của mẹ dần dần khuất lấp đến bên các con, giúp chúng con lớn lên. Em con vô tư reo lên "Mẹ già rồi, có tóc bạc kìa!". Mẹ cười bảo "Tuổi xuân và những nét đẹp của mẹ chạy sang mấy đứa mày ở hết rồi". Mẹ còn thời gian đâu mà quan tâm đến dung nhan của mình chứ, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chúng con thôi. Năm con học lớp 10, mẹ ốm, cái nắng cứ như từ khắp gầm trời này dồn lại như chỉ để đổ xuống quê mình. Ruộng nẻ chân chim, từng đám lúa non chưa kịp trổ bông, lá đã co quắp lại, vàng úa, chết từng bãi. Mùa màng thất thu. Mía thì nhà máy chẳng mua, người ta chẳng buồn chặt. Đốt từng bãi, khói bay nghi ngút mang theo niềm hi vọng ấm no của quê hương mình về với trời xanh. Nhà mình khó khăn hơn bao giờ hết. Ba lầm lũi, ít nói hơn. Mẹ nhìn các con thờ thẫn. Chị em con không đứa nào dám xin tiền mua bút dù bút đã hết mực vì sợ mẹ khóc. Cô bác hàng xóm khuyên mẹ cho hai đứa lớn nghỉ học vì con gái là con người ta, học chi nhiều. Cũng đâu đến lượt mình làm quan, nên để chúng ở nhà giúp ba mẹ kiếm tiền nuôi em. Nhưng nhìn chị em con chăm chỉ thế mẹ lại không nỡ. Tết năm ấy nhà mình không ai có áo mới cả. Cũng chỉ có hai ký thịt và bốn cái bánh tét với một ít kẹo bà ngoại cho. Mẹ cũng không nỡ ăn vì sợ bạn chúng con đến thì sẽ không có để đãi bạn mà tủi hổ. Mẹ dặn các con hãy cố lên, ba ngày tết rồi cũng qua thôi. Lúc ấy con biết mẹ sợ những ngày tết biết nhường nào. Tết khiến cái nghèo của nhà mình hiện lên rõ nhất, nó giày vò trái tim người mẹ khi nằm bất lực, đau đớn nhìn các con thiếu thốn mà chẳng thể làm gì. Con mong những ngày đầu năm nhanh chóng trôi qua. *** Con đậu hai trường đại học, mẹ rớt nước mắt vì vui, khi vui mẹ cũng khóc. Nhưng cầm tờ báo điểm, mắt mẹ tối lại. Con đã không dám nhìn vào mắt mẹ vì con hiểu mẹ đang nghĩ lấy đâu ra tiền để nuôi con ăn học đây. Phóng viên báo Phú Yên tìm đến nhà mình viết bài về mẹ, người mẹ nghèo khó làm mướn quanh năm, có con đậu đại học. Tờ báo đến tay mẹ, mẹ nâng niu như một tấm bằng khen cho công lao khó nhọc của mình. Con được tỉnh trợ cấp và nhận học bổng của trường nên mẹ không còn phải lo lắng nữa. Tết năm đó con thấy mẹ vui nhất. Mẹ bảo mỗi một đứa con ngoan là một chiếc áo đẹp nhất cho mẹ. Mẹ khỏe hơn và nhà mình cũng đỡ khó khăn hơn. Gia đình mình ngập tràn hạnh phúc. Hai em nữa lần lượt đậu đại học, em út xuống học phổ thông ở thành phố, mỗi đứa một nơi. Những lần chúng con gọi điện về nhà để xin tiền nhiều hơn là gọi về thăm ba mẹ. Nhưng sau những giờ nương rẫy mệt nhọc, mẹ lại cầm điện thoại lần từng số hỏi thăm từng đứa. Mẹ mong đến tết để chúng con về, để nhà mình sum họp, để mẹ được âu yếm nhìn từng đứa con mà mẹ hết mực yêu thương. Hàng xóm cũng vui lây vì thấy nhà mình rộn ràng hẳn lên, nụ cười thường trực trên khuôn mặt hiền từ của mẹ. Hơn 50 tuổi, mẹ không có một bộ quần áo để chưng diện mỗi khi xuân về, không một món trang sức trên người. Nhà cửa tuềnh toàng không một vật dụng có giá trị. Trên tường gỗ là những tờ giấy khen được mẹ nâng niu gìn giữ và cả những chồng sách vở cũ, trên cái giá sách cũ kỹ mà ba đóng cho chị em con, mỗi đứa một ngăn. Niềm vui của mẹ, niềm kiêu hãnh của mẹ là có được ba đứa con đậu đại học. Đêm giao thừa, nhìn bốn chị em con quây quần kể chuyện học hành, ẩn sau nụ cười hiền từ, bao dung của mẹ là sự lo lắng mấy ngày nữa lấy tiền đâu để cho chúng con trở lại trường đây? Vì thương các con, mẹ vẫn sợ những cái tết. *** Tết này chúng con - những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi. Chúng con đã có thể đùm bọc lo lắng cho nhau mà không cần mẹ và ba phải bận tâm nữa. Từ nay, mỗi khi tết đến sẽ là lúc chúng con quây quần về bên mẹ, để đắm mình trong hạnh phúc yêu thương. Nhà mình thôi sợ tết! Hãy vui lên nghe mẹ, chúng con tự hào vì được là con của mẹ, được lớn lên trong vòng tay mẹ. Chúng con là những đứa con hạnh phúc nhất thế gian này vì được trải qua những cái tết dù còn nhiều thiếu thốn về vật chất nhưng luôn chứa chan tình mẹ và sự bao dung của cha. Những cái tết giúp chúng con hiểu được lòng mẹ bao la đến nhường nào, để cho chúng con biết yêu thương và biết ơn mẹ nhiều hơn. Con gái của mẹ, Mộc Miên.
Tết đến me tôi vất vả nhiều, Me tôi lo liệu đủ trăm chiều. Sân gạch tường hoa, người quét lại Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu. Nuôi hai con lợn tự ngày xưa Me tôi đã tính "Tết thì vừa". Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ. Này là hăm tám tết rồi đây Tháng thiếu cho nên hụt một ngày, Sắm sửa đồ lễ về việc tết, Me tôi đi buổi chợ hôm nay. Không như mọi bận, người mua quà Chỉ mua pháo chuột và tranh gà, Cho các em tôi, đứa mỗi chiếc Dán lên khắp cột, đốt inh nhà. Giết lợn, đồ sôi, lại giết gà Cỗ bàn xong cả từ hôm qua Suốt đêm giao thừa, mẹ tôi thức Lẩm nhẩm câu kinh Đức Chúa Ba. Me tôi gọi cả các em tôi Đến bên mà dặn "Sáng ngày mai Các con phải dậy sao cho sớm Đầu năm, năm mới phải lanh trai. Mặc quần, mặc áo, lên trên nhà Thắp hương, thắp nến lễ ông bà Chớ có cãi nhau, chớ có quấy Đánh đổ, đánh vỡ như người ta..." Sáng mồng một, sớm tinh sương Me tôi cấm chúng tôi ra đường Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi Rửa mặt hoa mùi nước đượm hương. Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên Bút lông dầm mực, viết lên trên, Trên những gì gì, tôi chẳng biết Giữa đề năm tháng, dưới đề tên. Me tôi thắt lại chiếc khăn sồi, Rón rén lên bàn thờ ông tôi Đôi mắt người trông thành kính quá Ngước xem hương cháy đến đâu rồi. Me tôi uống hết một cốc rượu Mặt người đỏ tía vì hơi men, Người rủ cô tôi đánh tam cúc Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen. Tôi mặc một chiếc quần mới may Áo lương, khăn lượt, chân đi giày, Chô tôi sang lễ bên quê ngoại Người dặn con đừng uống rượu say. Xong ba ngày tết me tôi lại Đầu tắt, mặt tối, nuôi chồng con, Rồi một đôi khi người giã gạo, Chuyện trò kể lại tuổi chân son.
tết của mẹ tôi